Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Mời Gọi Đẫm Mùi Dục Vọng
Sự động đậy của Bạch Vi đánh thức Bạch Hiển . Hắn vẫn nhắm mắt, giọng nói còn ngái ngủ, trầm khàn: “Vi Vi?”
“Ưm, anh hai,” cô lí nhí đáp, vùi mặt sâu hơn vào ngực hắn.
Một hành động ỷ lại vô thức. Nhưng trong mắt Bạch Hiển lúc này, nó lại là một lời mời gọi không thể chối từ [1015-1020].
Hắn mở bừng mắt, ánh mắt sắc bén khóa chặt lấy cô. Cơn buồn ngủ tan biến, nhường chỗ cho dục vọng nguyên thủy đang bùng cháy. Hắn lật người, đè cô dưới thân .
“Nghĩ kỹ rồi chứ?” Hắn hỏi, giọng khàn đặc. “Đêm qua là thời gian cuối cùng. Em chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Bạch Vi hoảng hốt, mặt đỏ bừng, mắt mở to nhìn hắn, không biết phải trả lời thế nào [1023-1024]. Cô không phản kháng, cũng không gật đầu. Đó là một sự ngầm đồng ý trong im lặng .
Bạch Hiển coi đó là câu trả lời hắn muốn.
Hắn vươn tay, ngón tay thon dài khẽ lướt qua xương quai xanh của cô, rồi nắm lấy dây váy ngủ . Hắn không kéo vội. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, rồi từ từ kéo nó xuống.
Lớp vải lụa mềm mại trượt khỏi bờ vai ngọc ngà, để lộ ra một bên bầu ngực căng tròn, trắng nõn . Nụ hoa hồng phấn ở đỉnh run rẩy trong không khí se lạnh của buổi sáng.
Bàn tay to lớn thô ráp của hắn bao trọn lấy sự mềm mại đó . Hắn không vội vàng, hắn xoa nắn, vê tròn, cảm nhận sự đàn hồi tuyệt mỹ dưới lòng bàn tay. Bạch Vi run lên, cô vội đưa tay lên cắn chặt ngón tay mình, cố gắng chống lại luồng điện tê dại đang chạy dọc sống lưng .
“Thả lỏng,” hắn ra lệnh, rồi cúi đầu, ngậm lấy nụ hoa kiều diễm.
“A…” Bạch Vi bật ra một tiếng rên rỉ.
Hắn ngấu nghiến, mút mạnh, dùng lưỡi trêu chọc hạt đậu nhỏ đang cương cứng. Cảm giác đê mê vừa xa lạ vừa đáng sợ ập đến, khiến cô không biết làm gì khác ngoài việc bấu chặt lấy ga giường.
“Đừng căng thẳng,” hắn rời khỏi bầu ngực đã sưng đỏ, hôn lên vành tai cô, giọng nói như quỷ mị. “Là anh hai thao em. Đừng sợ.”
Là anh hai. Đúng vậy, là người cô tin tưởng nhất .
Sự trấn an của hắn có tác dụng. Cơ thể cô thả lỏng hơn một chút, nhưng trái tim vẫn đập như trống hội .
Bàn tay hắn không dừng lại, nó di chuyển xuống phía dưới, lướt qua vòng eo con kiến, rồi kéo chiếc váy ngủ mỏng manh lên cao . Chiếc quần lót ren màu trắng đã ướt đẫm từ lúc nào.
Hắn cười thỏa mãn. Không một chút do dự, hắn kéo tuột nó xuống.
Nơi mật địa rậm rạp lần đầu tiên phơi bày trước mắt hắn. Bạch Hiển thở hắt ra, ánh mắt như muốn thiêu đốt cô. Hắn tách hai chân cô ra, để lộ hoa huyệt non nớt đang run rẩy co bóp. Hắn kéo khóa quần, giải phóng con quái vật nóng bỏng đã gào thét từ lâu , áp sát nó vào cửa động ướt át .
Bạch Vi run rẩy dữ dội . Cô cảm nhận được hơi nóng kinh người đang chực chờ xâm nhập.
Sợ hãi, cô rơm rớm nước mắt, ánh mắt cầu xin: “Anh hai…” [1044-1050]
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận