Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyện Đỗ Yểu Yểu bị bắt cóc vào thanh lâu, suýt chút nữa mất đi sự trong trắng cứ thế lặng lẽ qua đi.
Câu chuyện của cháu trai Lâm tướng công là Lâm Thư Ngạn bao che cho một kỹ nữ kiều diễm ở chốn trăng hoa lại lan truyền trong kinh thành, vị tướng công bảo thủ ngay thẳng giận đến mức đánh đứa cháu đích tôn, thề rằng Lâm Thư Ngạn sẽ đoạn tuyệt quan hệ với người được gọi là ‘Dao Nương’ kia.
Sau đó Sở Đắc xoa dịu Lâm phủ, nói rằng chẳng qua Lâm Thư Ngạn và Dao Nương kia chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi, ngày hôm đó trước mặt mọi người mà chọn cách bao che là vì thấy thuộc hạ của Thần Vương ỷ thế ép người nên không nhịn được ra tay tương trợ, giải cứu người vô tội.
Thần Vương có thói quen thích đàn áp người dân, Lâm tướng công cũng đã nghe nhiều bên tai rồi, nhưng cháu trai nhà mình từ nhỏ đã tuân thủ lễ nghi, so sánh với hai mặt thì Lâm tướng công càng tin lý do của Sở Đắc hơn, không truy cứu nữa.
Có thể lẽ trời rất rõ ràng, báo ứng tuần hoàn, không ngờ mấy ngày sau một tin tức liên quan đến Thần Vương rất hả dạ lòng người.
Đầu tiên là Thần Vương lén lút vụng trộm với Hồng Ngạc công chúa đã bị Thần Vương Phi bắt gian ngay tại giường ở dịch quán Nam Chiếu. Công chúa xấu hổ không còn mặt mũi nào tuyển chồng ở Đại Sở, mà Thần Vương cũng chỉ có thể ban cho danh phận Trắc Phi.
Công chúa không đồng ý, xin chiếu chỉ cho phép trở về quê nhà ngay trong đêm.
Thánh thượng khiển trách Thần Vương có tác phong không chính trực, phạt đóng cửa trong ba tháng. Vả lại trong khi Thần Vương đóng cửa suy nghĩ về lỗi lầm thì đã nhiều lần mời Ngự y trong cung vào phủ. Có vẻ như là căn bệnh không tiện nói ra của nam tử.
Có người suy đoán có thể là phong tục của Nam Chiếu cởi mở, Hồng Ngạc công chúa trác táng đã nhiễm một căn bệnh nào đó không thể nói cho Thần Vương.
Có người lại suy nghĩ, hoặc là Thần Vương Phi tích cóp đủ cơn giận, dưới sự tức giận không kiềm chế nổi đã cho Thần Vương uống thuốc không thể quan hệ.
Nhất thời trong triều, trên phố ai cũng cho mình đúng, có nhiều ý kiến khác nhau trở thành đề tài chuyện cười của bách tính sau những buổi cơm chiều trà dư.
Đông Cung.
Sở Đắc đang kể câu chuyện cười nghe được trong mấy ngày nay cho vài người nghe, cố ý trêu chọc Thẩm Giai
“Thẩm huynh, tên đầy tớ của Thần Vương đã dùng trăm phương nghìn kế để che giấu bệnh khó nói đó, huynh lại cố tình mua chuộc Thái y viện và người của Thần Vương phủ giúp hắn công khai nhược điểm của hahaha… Chỉ e là hắn ở trong phủ cũng có thể mắng chết huynh đấy. Gần đây huynh có cảm thấy sau tai phát sốt không?”
Trà trên bàn đã nguội, Thẩm Giai cầm lên chậm rãi nhấp một ngụm: “Việc ta làm không chỉ có chuyện này, hắn ta muốn mắng ước chừng có thể mắng từ năm này đến năm sau.”
“Ngày mai là năm mới rồi, vậy không phải là mắng huynh đến sang năm sao? Hahaha…” Sở Đắc cười lớn.
Hôm nay là ngày hai chín tháng chạp, Thái tử Sở Chính mời vài thuộc hạ thường qua lại đến Đông Cung ngồi. Sau khi thảo luận xong tình hình triều chính thì vài người bắt đầu chen vào những lời trêu đùa.
Sở Đắc không muốn nhìn nhất là dáng vẻ bình chân như vại của Thẩm Giai, rõ ràng trong bụng toàn là ý nghĩ xấu mà cứ giả vờ là Thánh nhân hơn cả Thanh Thiên lớn lão gia.
Hắn ta muốn cáo trạng với Sở Chính: “Đại ca, gần đây huynh cũng không quản giáo Thẩm Giai, hắn sắp bị quỷ ám đến mức đem cả bầu trời kinh thành đâm nát rồi.”
“Đầu tiên là bắt cóc Tiểu Thế tử của Thần Vương phủ rồi lại tìm người xui khiến Thần Vương Phi đi bắt thông dâm, tiếp theo là ra lệnh cho hậu viện của chúng ta phối hợp với ám vệ của Thần Vương cắt đứt huyết mạch. Bây giờ lại cho người đi khắp nơi rêu rao để làm tổn hại thể diện của Thần Vương.”
“Thật là tính khí tùy tiện, hành sự nóng vội.”
Mặt mày của Sở Chính sinh ra là đã ôn hòa, khí chất nho nhã điềm đạm, nghe xong liền cười: “Quả thật Thẩm khanh có chỗ hấp tấp, nhưng con người ai cũng có vảy ngược* nên có thể hiểu được.”
*Vảy ngược: Là chiếc vảy ở cổ rồng, là điểm yếu, là vùng cấm của rồng, rút ra thì có thể chết.
“Vảy ngược?” Sở Đắc cười nhếch mép: “Đệ thấy ngôi nhà cũ của hắn cháy rồi, có đốt lên cũng không giúp được gì. Thành hôn mấy năm bây giờ mới phát hiện vợ cả là chân ái sao?”
Do mối quan hệ họ hàng của Đỗ Yểu Yểu và Vĩnh Ninh hầu phủ, lại thêm quá khứ tình thâm đối với biểu ca Tống Hành Giai, Sở Đắc thấy sự thay đổi của Đỗ Yểu Yểu quá nhanh nên trong lòng nảy sinh ra ít nhiều phòng bị, lo lắng Thẩm Giai bị sắc đẹp mê hoặc, bị Đỗ Yểu Yểu dụ dỗ lừa phản bội.
Vĩnh Ninh hầu phủ đứng về phía Thần Vương, bọn họ là kẻ thù chính trị lớn nhất bên phía Thái Tử.
Thẩm Giai không có phản ứng gì, ngôn từ nhàn nhạt của hắn mang hàm ý sắc bén: “Phu nhân và Vĩnh Ninh hầu phủ có tiếp xúc không thân thiết, tất cả đều trong sự kiểm soát của ta. Tuy nàng và cô mẫu của nàng đều cùng họ Đỗ nhưng cũng kèm thêm họ Thẩm của Thẩm mỗ ta đây, những người khác sẽ gọi là ‘Thẩm phu nhân’. Nếu như Thẩm phu nhân bị Thần Vương làm vẩn đục sự trong sạch thì chuyện này truyền ra ngoài cũng không có gì vẻ vang.”
Hắn ngừng một lúc, nhìn Sở Chính cúi đầu nói: “Đến lúc đó không chỉ có mỗi thần mất mặt mà e là mặt mũi của Điện hạ cũng không còn sáng nữa.”
Thẩm Giai thân là mưu thần đầu tiên của Đông Cung, nếu như thê tử bị nhà người khác ngủ cùng và bị truyền ra ngoài thì quả thật có thể sẽ khiến thiên hạ cười rụng răng.
Lúc này Lâm Thư Ngạn đang ngồi bên cạnh thuận thế tiếp lời: “Thần Vương khiêu khích đến mức này mà vẫn không phản kích sẽ làm tổn hại đến thể diện của Thái Tử.”
“Nói có lý.” Sở Chính gật đầu.
Thẩm Giai là một thần tử trung thành và cẩn trọng, trước khi làm chuyện gì thì bao giờ cũng bẩm báo, vì trở ngại thân phận hoàng đệ của Sở Đắc nên hắn ta không dễ để nói thẳng bảo vệ cho Thẩm Giai.
Thẩm Giai vừa uống trà vừa nói: “Thần Vương có đức hạnh như thế nào thì Thần Vương Phi biết rõ trong lòng, lần này nàng ta đi bắt thông dâm là vì sợ hãi thân phận của Hồng Ngạc sẽ uy hiếp đến địa vị của nàng ta và con trai trong tương lai.”
Đúng là Thần Vương Phi là quý nữ của danh gia vọng tộc, nhưng Hồng Ngạc và Thần Vương tư thông với nhau, nếu như Hồng Ngạc mang thai con trai và có thêm một nửa địa vị tôn quý của công chúa thì hai người bọn họ chắc chắn đấu tranh giành vị trí Vương Phi của Sở Tuân.
Lâm Thư Ngạn nói: “Thiên hạ náo nhiệt đều vì lợi ích mà đến, vì biểu huynh nhìn thấy điểm này của Thần Vương phi nên mới thuận nước đẩy thuyền.”
Thẩm Giai là cháu ngoại của Lâm tướng công, Lâm Thư Ngạn gọi hắn là biểu huynh là điều hợp lý.
Sở Đắc không nói nên lời cố ý bất mãn châm chọc: “Huynh bảo Mai tài nhân ngồi lên chặt đứt nòi giống đời sau thì quả thật là tàn nhẫn.”
Thẩm Giai cười lạnh lùng: “Nếu huynh có ý đồ gây rối với Thẩm phu nhân thì huynh có tin ta cũng sẽ chặt đứt không?”
Sở Đắc co thân hình to béo lại chỉ để nghe Thẩm Giai nói: “Mai tài nhân là do ta sắp xếp ở hậu cung, Điện hạ đã cho ta toàn quyền xử trí. Chúng ta đã nắm được tội chứng tư thông của Thần Vương với cung phi rồi, Mai tài nhân không cần thiết phải giả vờ tình ý với hắn nữa, cứ như vậy cắt đứt quan hệ cũng tốt. Trước kia Thần Vương ngủ với thứ mẫu đã không hợp đạo lý rồi, cho dù là bị thương bẽ gãy thì hắn cũng không dám manh động ở bên ngoài cung.”
Mưu kế thận trọng từng bước, làm việc gì cũng trôi chảy.
Sở Đắc muốn hủy đi uy phong của hắn, dẫm lên bàn chân đau đớn của hắn chế giễu: “Đoán chừng huynh là Thẩm bán tiên rồi, đợi đến ngày Thần Vương bị sụp đổ, thể tử nhỏ của huynh nhất định muốn bảo vệ người biểu ca mà nàng ấy vẫn luôn nghĩ đến là Tống học sĩ thì để ta xem huynh phải làm như thế nào!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận