Chương 391

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 391

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Từ Chối Tiền
Kiều Sở Sở che mắt, đau lòng ôm đầu: “Thật không ngờ có một ngày tôi lại từ chối được tiền.”
Thời Duật: “?”
Kiều Sở Sở đau khổ đứng dậy rời đi: “Xin lỗi, tôi không thể cưới anh, tôi là người theo chủ nghĩa không kết hôn.”
Thời Duật có phần ngạc nhiên: “Cho dù tôi đưa cô 500 triệu?”
Mũi của Kiều Sở Sở nóng lên: “Đúng vậy, dù là 500 triệu!”
Cô nhịn đau rời đi!
[A a a, ai mà không động lòng trước 500 triệu chứ, nhưng mình thật sự không muốn kết hôn!]
Thời Duật: “???”
Anh ta đứng lên, nhìn Kiều Sở Sở: “Cô Kiều, cô Kiều?”
Quản gia ở phía sau vô cùng chấn động: “Trời ơi cậu chủ, cậu đang đứng! Cậu có sức để đứng dậy!”
Thời Duật ngạc nhiên nhìn mình một lúc.
Đúng vậy, anh đứng dậy được.
Anh đã hôn mê mấy ngày, không hề có sức lực, đi thẳng đến hội trường từ thiện, không nghĩ đến, anh nói chuyện với Kiều Sở Sở một lúc lập tức đứng dậy được!
Thời Duật loạng choạng đuổi theo Kiều Sở Sở: “Cô Kiều, cô đợi đã.”
Bùi Bất Tiện khó hiểu ngăn anh lại: “Sao thế? Hai người cãi nhau à?”
Thời Duật thở hổn hển, chỉ đi vài bước đầu đã đẫm mồ hôi. Anh nhìn sang bảy anh em nhà họ Bùi: “Tôi, tôi muốn cô Kiều nói chuyện với tôi.”
Lông mày Bùi Phong Lộng nhăn lại: “Nhưng trạng thái của cậu như vậy không tốt, hay là thôi đi, có lời gì thì nói với người làm anh chúng tôi là được rồi.”
Bùi Du Xuyên cũng lo lắng: “Đúng thế, Kiều Sở Sở không phải là người khó tính, cậu đã nói gì mà khiến em ấy không vui?”
Thời Duật nhìn bọn họ, cực kỳ chân thành: “Tôi nói tôi muốn kết hôn với cô Kiều.”
Bùi Uyên: “…”
Bùi Triệt: “…”
Bùi Du Xuyên: “…”
Bùi Phong Lộng: “…”
Bùi Mộc: “…”
Bùi Từ: “…”
Lâm Thâm: “…”
Bùi Bất Tiện cầm điện thoại lên: “Để tôi gọi xe đón cậu đi, làm sao gọi xe tang giờ?”
Thời Duật: “?”

Kiều Sở Sở vội vàng đến cửa quán rượu, tỉnh táo phân tích: “Bây giờ mình có một nửa vận khí của Hạ Tuyết Thuần? Đây chính là chuyện tốt!”
Có vận khí của nhân vật chính, thậm chí còn có ông trời quan tâm. Vốn dĩ ông trời muốn xóa sổ cô, nay không làm thế nữa, thậm chí còn có một đống dự án và hợp đồng chuẩn bị rơi trúng cô.
Không thể tưởng tượng được cô sung sướng thế nào khi không bị ông trời giết mà còn được ưu ái đâu!
Cuối cùng cô không phải lo lắng bản thân sẽ bị giết bất ngờ nữa!
Hơn nữa, chưa biết chừng người bên cạnh cô sẽ không bị chết!
Cô có thể nằm mát ăn bát vàng rồi!
Một chiếc xe thể thao đỗ sát trước mặt cô.
Quý Yến Xuyên chầm chậm hạ kính xe xuống, nhìn cô qua khe hở cửa kính, ánh mắt tràn ngập ý cười như hồ ly: “Ồ, bà điên!”
Kiều Sở Sở: “? Quý Yến Xuyên?”
Quý Yến Xuyên bước từ trên xe thể thao xuống, đến trước mặt cô thì dừng lại, nở nụ cười xấu xa: “Ở trên mạng tôi thấy cô cứu Bùi Du Xuyên, còn thấy cô cứu một người phụ nữ bình thường, cô giỏi thật đấy.”
Anh ta hạ thấp giọng, giọng nói như tan vào không khí: “Cô trọng tình trọng nghĩa như thế, khó trách lúc trước hiểu nhầm tôi, tôi nghĩ, nếu giữa hai chúng ta có hiểu lầm, chi bằng nói ra thì tốt hơn.”
Quý Yến Xuyên dựa vào xe thể thao, vắt chéo hai chân, thẳng thắn nói với cô: “Lúc trước là tôi sai, tha lỗi cho tôi đi, bà điên.”
Kiều Sở Sở: “???”
Tên này ở đâu ra tự nhiên xuất hiện trước mặt cô, sau đó còn tự nhận lỗi tỏ ra rất ngầu nữa!
Da mặt này dày như vậy cho dù có bị chém bảy trăm triệu nhát chắc cũng không tróc miếng da nào đâu!
Cô chán ghét nhíu mày, nhớ lại lời Thời Duật nói.
“Khí vận mới vừa nãy đã chuyển lên người cô rồi, giờ cô đã xem như hơn phân nửa nữ chính, cô sẽ phải đi theo số mệnh đã định sẵn, dựa theo kịch bản do ông trời sáng tác ra gả cho Quý Yến Xuyên.”
Kiều Sở Sở cảm giác mình ăn phải ruồi bọ, cố nén buồn nôn nhìn Quý Yến Xuyên.
Không hề nghi ngờ, thân là nam chính nên dáng vẻ của Quý Yến Xuyên nhìn cũng được.
Dáng vẻ của anh ta thuộc kiểu đẹp thượng thừa, nhưng so sánh với soái ca xung quanh cô, thật sự là không thấm vào đâu.
Hơn nữa nhân phẩm tên này tệ vô cùng!
Cho dù cô chết ở bên ngoài, hay nhảy từ lầu cao xuống, cũng sẽ không gả cho Quý Yến Xuyên!
Cho nên…
Kiều Sở Sở mở miệng: “Tôi tha thứ cho anh cái beep beep beep beep!
Quý Yến Xuyên: “?”
Kiều Sở Sở: “?”
Sao vừa nói tục đã bắt đầu phát tín hiệu cảnh báo rồi?
Cô tức giận: “Cả đời này tôi beep beep không thể nào tha thứ cho cái tên beep beep beep nhà anh!”
Quý Yến Xuyên sững sờ, nhưng rồi cười cười: “Nhìn cái miệng nhỏ nhắn của cô xem, nói chuyện êm tai như chim sơn ca, còn có thể tự động im lặng nữa.”
Kiều Sở Sở: “???”
Có chuyện gì vậy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận