Chương 392

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 392

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bắt Cóc
Nữ chính khí vận không thể mắng chửi người khác sao?!
Cô cầm di động lên: “Nghẹn chết tôi rồi, để tôi gõ chữ mắng anh.”
“Ồ.” Quý Yến Xuyên hừ cười:” Muốn thêm WeChat với tôi à?”
Kiều Sở Sở: “?”
Quý Yến Xuyên cười cầm lấy di động: “Để tôi quét của cô đi, con gái nên bị động một chút thì tốt hơn.”
Kiều Sở Sở rất muốn đấm cho anh ta một cái: “Anh có biết điện thoại có chức năng ghi chú không? Không cần thêm bạn cũng có thể gõ chữ cho người ta đọc, có biết không?”
Quý Yến Xuyên: “…”
Xa xa có một chiếc xe tải cũ nát chạy như bay tới.
Kiều Sở Sở nhìn theo, trêu chọc nói: “Ồ, xe bắt cóc anh tới rồi đó.”
Dù sao trong truyện này nam chính và nữ chính lúc nào cũng bị bắt cóc cùng nhau, là một đôi uyên ương số khổ tìm thấy chân tình trong hoạn nạn.
Quý Yến Xuyên nhìn về phía xe tải, khinh thường: “Ai lại tới bắt cóc tôi chứ.”
Chiếc xe dừng lại trước mặt họ.
Một xe người xuống, lập tức nhào tới giữ lấy Quý Yến Xuyên!
Quý Yến Xuyên kinh hãi thất sắc: “Chạy mau!!”
Kiều Sở Sở đã chạy rồi: “Cần anh nói sao?! Tôi đã nhận ra trước rồi!”
Quý Yến Xuyên: “?”
Kiều Sở Sở đi giày cao gót, xòe năm ngón tay ra, linh hoạt nghịch ngợm như những con dao!
Chạy nhanh như vận động viên Olympic!
Quý Yến Xuyên: “???”
Kiều Sở Sở nhếch môi rất ngầu!
Cô nhanh như gió!!
Đột nhiên, gáy cô bị người ta gõ mạnh một cái, hai mắt trợn tròn, ngã xuống đất.
Cô và Quý Yến Xuyên cùng bị ép vào chiếc xe tải bẩn thỉu.
Bùi Uyên vội vã từ khách sạn đi ra, chỉ thấy xe Quý Yến Xuyên ở cửa, lại không thấy Kiều Sở Sở đâu.
Anh gọi điện thoại.
Tiếng chuông quen thuộc vang lên ở cửa.
Là điện thoại dự phòng cũ của Kiều Sở Sở.
Bùi Uyên chợt xanh mặt: “Sở Sở…”

Kiều Sở Sở nhịn đau, mở mắt ra.
Chiếc váy xẻ cao của cô không biết đã được ai che lại bằng một chiếc quần thể thao, nửa người trên cũng được che lại bằng một chiếc áo nỉ không phải của cô, tránh để cô bị nhìn thấy.
Kẻ bắt cóc rất chu đáo.
Nhưng miệng cô bị dán băng dính, dây thừng cũng buộc chặt tứ chi cô, chỉ có thể dùng sức cọ vào vách tường để ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía, thấy Quý Yến Xuyên ngồi đối diện cô, vẻ mặt nghiêm trọng.
Quý Yến Xuyên lo lắng trừng mắt nhìn cô, dường như đang hỏi cô không sao chứ.
Kiều Sở Sở: “…”
Không biết là người tốt bụng nào mặc quần thể thao và áo nỉ cho cô, thật sự rất cảm ơn cô đã không để tên đàn ông chó chết trước mặt này nhìn thấy cô bị hớ hênh.
Quý Yến Xuyên lại nháy mắt ra hiệu với cô.
Anh ta nhướng mày hai cái, rồi chớp mắt thật mạnh năm lần, không biết đang muốn biểu đạt ý gì.
Nhưng ghê tởm nhất chính là Kiều Sở Sở cảm giác mình hiểu được!
Cô có cảm giác là Quý Yến Xuyên đang nói: “Yên tâm, giao cho tôi, tôi sẽ bảo vệ cô!”
Cô cười lạnh một tiếng, cởi dây thừng ra, kéo băng dính trên miệng: “Không cần anh cứu tôi đâu.”
Cô lẩn trốn rất là thông thạo, hoàn toàn là năng lực vô địch của sát thủ.
Cởi bỏ loại trói buộc này không thành vấn đề.
Quý Yến Xuyên trừng to mắt như chuông đồng: “?”
Kiều Sở Sở đi tới cửa, nheo mắt theo kẽ hở nhìn ra ngoài.
Quý Yến Xuyên khom người: “Ưm ưm ưm!”
Vậy anh ta thì sao?!
Cứu với!
Sở Sở rất ghét bỏ.
Trong nội dung cốt truyện ban đầu là, Hạ Tuyết Thuần và Quý Yến Xuyên cùng bị bắt cóc, chắc hẳn đây là thời điểm đã giúp cả hai yêu nhau.
Bọn bắt cóc dùng dao bắt cóc Hạ Tuyết Thuần, khiến Quý Yến Xuyên không thể phản kháng.
Trong cốt truyện, vì để bảo vệ Hạ Tuyết Thuần, Quý Yến Xuyên chỉ có thể nhịn đau chịu bị đánh, Hạ Tuyết Thuần ở một bên khóc lóc thảm thiết: “Các người đừng đánh nữa mà…” Cốt truyện bi thảm.
Xem ra là ông trời đang ép cô đi theo nội dung cốt truyện với Quý Yến Xuyên.
Nhưng cô không phải Hạ Tuyết Thuần không thể làm gì.
Kiều Sở Sở cúi người, ánh mắt như sói nhìn ra ngoài.
Đám bắt cóc này dám bắt cô.
Xem như đã đạp văng cánh cửa địa ngục rồi.
Quý Yến Xuyên vội vàng: “Ưm ưm ưm!!”
“Yên lặng!” Kiều Sở Sở thuận tay nhặt một chiếc đũa bị vứt lại trên mặt đất, quấn mái tóc đỏ của mình lại, hạ giọng: “Tôi ra ngoài xem có người hay không, sau đó sẽ quay lại thả anh ra, đồ kéo chân sau!”
Quý Yến Xuyên: “…!”
Dưới ánh đèn vàng nhạt lờ mờ, Kiều Sở Sở mặc chiếc áo nỉ nhỏ, quấn tóc sang một bên, chán ghét liếc một mắt nhìn anh ta.
Anh ta từ từ mở to hai mắt, nhìn cô đến xuất thần, vành tai dần dần ửng lên màu hồng nhạt.
Kiều Sở Sở thấy không có ai, kéo băng dính trên miệng anh ta xuống, rồi bắt đầu cởi trói cho anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận