Chương 392

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 392

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đích thân hủy hoại tương lai vốn thuộc về hai người, nỗi sợ mất đi khiến mỗi một người phát điên, ác mộng đẫm máu (phần 1)
”Ký chủ…” Hốc mắt hệ thống bánh bao đỏ bừng, đau lòng nhìn Tô Mộc cầm dao khoa tay múa chân lên cổ tay mảnh khảnh của cậu, thận trọng muốn khuyên nhủ một chút.
”Dù sao cậu cũng có thể che giấu cảm giác đau cho tôi, còn có thể theo dõi mức độ dao cắt xuống, bản thân tôi sẽ không thấy đau, cũng sẽ không chết, nếu tôi không thể tự mình thoát ra khỏi cái nơi rách nát này thì chỉ có thể nghĩ cách để bọn họ đưa tôi đi.” Tô Mộc cắn răng, hốc mắt sưng đỏ đỏ bừng, miệng cũng cực kỳ sưng, thậm chí còn hơi rách da, lúc nói chuyện làm ra động tác cũng sẽ cảm nhận được cơn đau đớn châm chích dày đặc truyền từ môi tới.
Bởi vì đau đớn trên môi nên không nhịn được nhíu mày, hệ thống mô phỏng cơn đau khi cắt cổ tay, hệ thống bánh bao liền có cảm giác như bị ngâm trong axit.
”Hu hu hu, ký chủ, đều do tôi, nếu như tôi không ràng buộc cậu, cậu cũng không cần phải làm nhiệm vụ, không cần phải gặp loại chuyện này, cũng sẽ không chịu nhiều khổ sở đến vậy…” Hệ thống bánh bao sâu sắc cảm thấy mình vô dụng, không thể giúp bày mưu tính kế, cũng không có cách nào cho Tô Mộc ngón tay vàng* gì gì đó, coi như là làm hoạt náo viên cũng hoàn toàn không có tư cách.
(*Ngón tay vàng: chỉ một sức mạnh thần kỳ có thể giúp vượt qua khó khăn.)
”Nói lời ngu ngốc gì vậy? Nếu như cậu không ràng buộc tôi thì tôi đã sớm chết rồi.” Tô Mộc vỗ hệ thống bánh bao một cái, sau khi đau đớn được che giấu, cậu cắn răng thật chặt, hạ quyết tâm tàn nhẫn cắt con dao trong tay xuống.
Không có cảm giác đau đớn, nhưng vẫn có thể cảm nhận được cảm giác da thịt mình bị cắt ra, cảm giác kỳ lạ trong nháy mắt khiến trán Tô Mộc toát đầy mồ hôi lạnh, nhìn máu tươi chậm rãi chảy ra từ cổ tay của mình.
Máu tươi nhiễm đỏ drap trải giường, màu sắc đỏ tươi trông càng rực rỡ hơn dưới ánh đèn êm dịu trong nhà vào ban đêm.
Tô Mộc nhắm hai mắt lại, giống như đã ngủ rồi.
Trên hành lang truyền đến tiếng bước chân, dừng trước cửa, ngay sau đó tiếng ổ khóa lạch cạch mở ra, người đó bước vào trong phòng.
”Mùi gì…” Tần Sầm lén lén lút lút, nhưng lỗ mũi hết sức nhạy bén ngửi thấy một mùi gỉ sắt đặc trưng tràn ngập bên trong phòng.
Hắn gần như là theo bản năng men theo mùi hương đó mò tới mép giường, sau đó nhìn một lượng máu lớn trên giường trước mặt, cùng với cổ tay bị cắt còn đang chậm rãi chảy máu.
Lúc này hai mắt Tô Mộc nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt cùng với lồng ngực phập phồng đã trở nên vô cùng chậm chạp, sợ hãi cùng hốt hoảng trong nháy mắt chiếm cứ đầu óc, giống như có một bàn tay khổng lồ chui vào trong lồng ngực hắn, bóp thật chặt trái tim của hắn, sắc mặt của Tần Sầm ngay lập tức trở nên trắng bệch, ngón tay run rẩy đến mức không thể giữ được chăn, chân xụi lơ suýt chút nữa đã té ngã xuống mặt đất, ngay cả khi cố gắng kiểm tra hơi thở của Tô Mộc, hắn cũng phải dùng hết sức lực toàn thân.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận