Chương 393

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 393

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đích thân hủy hoại tương lai vốn thuộc về hai người, nỗi sợ mất đi khiến mỗi một người phát điên, ác mộng đẫm máu (phần 2)
Ngón tay không ngừng run rẩy, các đốt ngón tay lạnh như băng, ngay cả khi hơi thở yếu ớt phả vào, ngón tay cứng ngắc đó cứ như không thể cảm nhận được, nhịp tim của Tần Sầm trong nháy mắt cũng dừng lại, hắn há miệng, không nói được gì nhưng ánh mắt lại nhanh chóng đỏ lên, cả người tựa như bị sét đánh trúng, thoạt nhìn cứng ngắc, hồn xiêu phách lạc.
”Không…” Tần Sầm dùng bàn tay lạnh như băng đặt lên động mạch chủ trên cổ của Tô Mộc, lần này dường như hắn cảm thấy một nhịp đập rất nhẹ, nhưng hắn lại không thể chắc chắn rốt cuộc là động mạch đang đập hay là do tay hắn đang run rẩy quá mức, kéo lê thân thể bấm nút gọi khẩn cấp, lúc này cả người mới mềm nhũn ngã xuống mép giường.
Khủng hoảng, hối hận cùng tuyệt vọng trong nháy mắt nhấn chìm hắn, dưới sự chi phối tột độ của cảm xúc, toàn thân hắn mềm nhũn như sợi mì, chật vật khó coi ngồi dựa bên mép giường.
Giống như hắn đã thật sự đích thân bức tử người mình yêu…
Rõ ràng ban đầu thích đến vậy, cho dù là bạn gái trên mạng hay là Tô Mộc ngoài đời, bây giờ hắn vẫn còn nhớ sự ngạc nhiên mừng rõ chợt xông tới tràn ngập trong lòng khi hắn biết người bạn gái mà hắn đang hẹn hò trên mạng chính là Tô Mộc, người mà hắn cũng thích ngoài đời.
Hắn cũng còn nhớ khi Tô Mộc hơi kiễng chân lên sờ tóc hắn, chiếc cằm kiêu căng còn hơi hất lên, giống như một con mèo con vừa kiêu ngạo vừa đáng yêu.
Đương nhiên cũng còn nhớ Tô Mộc nói chỉ thích hắn, muốn hắn đưa cậu đi, đáy mắt khi ấy trông sáng ngời, còn mang đầy vẻ kỳ vọng đối với tương lai.
Nhưng những tương lai mà Tô Mộc mong đợi lại bị đích thân hắn phá hủy, hắn tự tay hủy hoại hạnh phúc của hai người, cũng tự tay hủy hoại Tô Mộc mà hắn yêu thương nhất…
Tần Sầm bây giờ vẫn còn nhớ khi Tô Mộc mở cửa ra nhìn thấy hắn, trong mắt nhanh chóng bộc lộ vẻ thất vọng.
Lúc đó cậu chột dạ né tránh, xem ra là vì phản bội cùng tổn thương của hắn…
Hắn thật sự là một tên ngu dốt, biết rõ mình là một tên ngu dốt mà còn nghe theo lời của hai người kia, nắm chính tay mình đâm con dao vào cơ thể Tô Mộc…
Chẳng lẽ…
Chẳng lẽ không nên nghe lời người mình yêu sao?
Thời điểm Tô Mộc quyết định cắt xuống khẳng định rất thất vọng với hắn…
Ánh mắt sưng đau ê ẩm, Tần Sầm nghe thấy âm thanh bị đẩy ra, ngay sau đó trong phòng vang lên tiếng bước chân vội vàng hốt hoảng.
”Còn thở, mau, cậu đi lái xe, tôi bế cậu ấy xuống!” Âm thanh sắp xếp đâu ra đó của Lục Thương truyền tới.
Tần Sầm chống mép giường từ từ đứng lên, nhìn con dao gọt trái cây dính đầy vết máu trên giường bị lãng quên, nhặt lên.
Cung Chiêu Hề đi trước, lái xe, Lục Thương bế Tô Mộc đi phía sau.
Nhìn con dao gọt trái cây trong tay, lại nhìn bóng lưng bình tĩnh không sợ hãi của Lục Thương.
Chán ghét, thật chán ghét…
Cho nên hoàn toàn không tồn tại cái gì mà yêu hay không yêu, có lẽ Lục Thương từ đầu tới cuối vẫn luôn bày kế trả thù.
Cuộc trả thù nhằm vào Tô Mộc!
Mà hắn chính là con dao trong tay Lục Thương, từng nhát từng nhát đâm về phía người hắn thương.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận