Chương 394

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 394

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mở Đường
Mi tâm cậu chậm rãi nhăn lại, nhìn chằm chằm khe hở bên kia, nét ửng đỏ khả nghi trên mặt lập tức biến mất, ngay cả ánh sáng trong mắt cũng không còn.
Tên đàn ông bỏ đi ở đâu ra, làm chậm trễ việc Sở Sở tới cứu cậu?
Thật chướng mắt.
Kẻ bắt cóc đang ăn mì cảnh cáo cậu: “Này, không được hết nhìn đông tới nhìn tây!”
Hoài Lăng không nghe thấy, vẫn nhìn khe hở.
Kẻ bắt cóc khẽ chậc một tiếng, bực bội buông ly mì ăn liền xuống, đi tới trước mặt Vi Sinh Hoài Lăng, giơ tay muốn tát cậu một cái: “Ông đây đang nói chuyện với mày đó, mày có nghe thấy không hả?!”
Hoài Lăng trầm mặt, đột nhiên nhấc chân đá văng tên đó ra!
Kẻ bắt cóc ngã xuống: “Á!”
Tên bắt cóc kia biến sắc, vung quyền tấn công Hoài Lăng!
Cậu nghiêng đầu, hai tay phía sau rút khỏi dây thừng, đấm mạnh vào mặt kẻ bắt cóc một đấm!
Kẻ bắt cóc ngất xỉu tại chỗ!
Tên còn lại thấy thế giơ dao lên đâm về phía cậu!
Hoài Lăng nắm lấy cổ tay tên đó, tước vũ khí, trở tay dùng dao đoạt được đâm vào cổ họng!
Kẻ bắt cóc không tin được mở to mắt, tuyệt vọng nhìn cậu, chậm rãi ngã xuống.
Hoài Lăng thuận tay nhặt tấm vải đen trên mặt đất dùng để bịt mắt lên, đi ra khỏi phòng.
Những kẻ bắt cóc khác nghe tiếng chạy tới nhìn thấy sắc mặt cậu thay đổi, không nói hai lời lập tức tấn công cậu!
Kiều Sở Sở trốn ở cửa, nghe thấy bên ngoài xôn xao: “Chuyện gì xảy ra vậy, sao tôi lại cảm thấy bên ngoài đang đánh nhau?”
Người vốn đang đi về phía bọn cô cũng quay đầu lại trợ giúp.
Cô quyết định thật nhanh: “Chúng ta thừa dịp hỗn loạn đi qua! Đi!”
Quý Yến Xuyên theo sát phía sau, nói với cô: “Không ngờ cô còn rất có năng lực lãnh đạo, bà điên.”
Kiều Sở Sở ghét bỏ đến mức ngũ quan xoắn thành một cục: “Mỗi lần anh nói chuyện, tôi đều cảm thấy vô cùng buồn nôn, nếu anh còn ăn nói bậy bạ như vậy nữa tôi sẽ tính là tai nạn lao động, phải thêm tiền.”
Quý Yến Xuyên: “?”
Cô nghe tiếng kêu thảm thiết bên ngoài càng lúc càng lớn: “Cảm giác như có một lớn BOSS tới, anh trốn sau lưng tôi không được đi lung tung.”
Quý Yến Xuyên cười lạnh: “Bà điên, mặc dù tôi trả tiền cho cô, nhưng tôi vẫn là đàn ông, tôi nên đi trước cô mới phải.”
Anh ta thẳng lưng, thân hình cao lớn: “Để tôi mở đường cho cô.”
Quý Yến Xuyên mở cửa, cười tà mị: “Để tôi làm một người nghiêm túc đứng đắn trước mặt cô, một…”
Một cái chân dài đột nhiên đạp bay anh ta!!
Quý Yến Xuyên ngã rầm trên mặt đất, nôn ra một ngụm nước chua:
“Người…Đàn…”
Sở Sở sửng sốt trợn to mắt, vừa định nhìn về phía ngọn nguồn, lại cảm giác được có một sức mạnh rất lớn đang mạnh mẽ đè cô lên tường!
Thân hình cao lớn của người đàn ông áp sát tới!
Mùi máu tươi tràn ngập mạnh mẽ xông vào khoang mũi của cô!
Cô nhanh chóng phản kích lại, nhưng đối phương lại từng chiêu từng chiêu đều áp chế cô, hung hăng đè cô lên tường, không cho phép cô nhúc nhích.
Kiều Sở Sở càng thêm sợ hãi: “Muốn làm gì?!”
Hoài Lăng xụ mặt, dùng vải bố màu đen quấn quanh mắt cô, lại dùng dây thừng trói cô lại thắt một nút thắt rất phức tạp.
Kiều Sở Sở cả người nổi da gà: “Buông tôi ra!!!”
[Đây là người nãy giờ đánh nhau ở ngoài này sao?!]
[Một mình người này giết hết toàn bộ nhiều người như vậy sao? Là quái vật sao? Sao mình đánh lại được đây?!]
[Hoài Lăng đâu? Hoài Lăng sẽ không gặp nguy hiểm chứ?]
Kiều Sở Sở vội vàng nói: “Anh đã làm gì thiếu niên tóc bạc rồi?!”
Hoài Lăng xoay người cô lại, nhìn khẩu hình của cô.
Kiều Sở Sở không đợi được câu trả lời, càng sốt ruột: “Nam sinh tóc bạn kia đâu rồi?! Anh có trông thấy không? Hai người đã đánh nhau sao?”
Hoài Lăng nhướng mày, ép cô bên tường, cụp mắt nhìn cô.
Trên người Kiều Sở Sở mặc một chiếc áo nỉ cũ kỹ không phải của cô, mái tóc đỏ cũng dùng một chiếc đũa cũ nát quấn lại
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô.
Miếng vải đen che đôi mắt ướt sũng của cô, đôi môi đỏ sẫm lúc đóng lúc mở.
Vô cùng… Mê người.
Cậu sung sướng sờ sờ khuôn mặt của cô, ngược lại nhìn về phía Quý Yến Xuyên.
Quý Yến Xuyên ngã trên mặt đất, khó chịu cũng không dám phát ra tiếng động nào.
Đây không phải là người vừa rồi Kiều Sở Sở muốn cứu sao?!
Cậu ta có năng lực này còn có thể bị bắt được sao?!
Quý Yến Xuyên giãy dụa muốn đứng dậy, mi tâm lại bị dí một họng súng dí vào!
Động tác của anh ta ngừng lại, hoảng sợ nhìn gương mặt không chút cảm xúc của Hoài Lăng.
Hoài Lăng từ trên cao nhìn xuống anh ta, bỗng nhiên nhếch miệng cười.
Đó là một loại… Giống như chú hề trong rạp xiếc, nụ cười quỷ quyệt kinh khủng.
Quý Yến Xuyên: “…
Kiều Sở Sở cố gắng tháo dây thừng, nhưng cho dù cô cố cởi thế nào, dùng bất kỳ phương pháp nào để mở dây cũng cảm thấy càng cởi càng chặt, không hiệu quả chút nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận