Chương 395

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 395

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quy Y
Quý Yến Xuyên hít thở từng chút từng chút một, không bao lâu trên người đã bị mồ hôi lạnh thấm đẫm, há miệng muốn nói chuyện…
Hoài Lăng bóp cò!
“Két” một tiếng động rất nhỏ vang lên.
Viên đạn thế mà lại bị kẹt.
Ba hồn bảy vía của Quý Yến Xuyên bị dọa bay mất, ánh mắt trừng thật lớn, kinh ngạc nhìn khẩu súng lục của cậu.
Hoài Lăng cũng hoang mang nhìn khẩu súng lục màu trắng bạc của mình, lại bắn thêm một phát!
Két.
Vẫn kẹt đạn.
Cậu bắn vào tường!
“Đùng” một tiếng, viên đạn găm sâu vào tường.
Hoài Lăng híp mắt, lại nổ súng với Quý Yến Xuyên.
Vẫn bị kẹt đạn.
Cậu bắn vài phát một lần
Không bắn ra được viên đạn nào???
Hoài Lăng: “???”
Sao thế? Vũ khí của cậu tạm thời quy y cửa Phật rồi sao?! Không sát sinh nữa sao?!
Nổ súng bắn vào không khí thì không sao?!
Vừa đến Quý Yến Xuyên lại bị kẹt đạn?!
Hoài Lăng dứt khoát cất súng đi, lấy dao Karambit ra, nắm cổ áo anh ta, chuẩn bị đâm một dao vào cổ anh ta!
Trần nhà đột nhiên rơi xuống một khối xi măng lớn, đập vào người cậu!
Hoài Lăng ngất xỉu ngay tại chỗ!
Toàn bộ tòa nhà bắt đầu rung lên như thể nó sắp sụp đổ!
Kiều Sở Sở đứng cũng đứng không vững, bỗng nhiên cảm giác được có người cắt dây thừng của cô, kéo cô rời đi: “Nơi này sắp sập rồi! Đi thôi!!”
Cô kéo miếng vải đen xuống, thấy lại ánh sáng, mới phát hiện là Quý Yến Xuyên kéo cô.
Cô vội vàng: “Người đàn ông trói tôi lại đâu?!”
“Chết rồi!” Quý Yến Xuyên cũng không quay đầu lại: “Bị một khối xi măng trên trần nhà rơi xuống đập chết rồi!!!”
Kiều Sở Sở: “Vậy Hoài Lăng thì sao?”
Quý Yến Xuyên tức giận: “Chúng ta phải sống sót, cô còn cần tiền nữa hay không!”
Hoài Lăng bị đè dưới xi măng mở mắt ra, máu từ đỉnh đầu cậu chảy xuống.
Thế giới của cậu chỉ toàn là một màu đỏ.
Tòa nhà run lên giống như đang hứng chịu cơn thịnh nộ của ai đó, cậu không thể động đậy, chỉ có thể giương mắt nhìn về phía trước.
Kiều Sở Sở thất tha thất thểu bị Quý Yến Xuyên túm kéo ra sau, rẽ ngoặt rời khỏi tầm mắt của cậu.
Cậu có chút kinh ngạc, nhưng cũng chỉ là kinh ngạc mà thôi, cũng không bất ngờ khi Kiều Sở Sở rời đi.
Cậu không có phản ứng gì, rũ mi xuống, ngoan ngoãn nằm trên mặt đất chờ chết, đáy mắt mất mát chảy xuôi như một dòng suối.
Kiều Sở Sở đi ngang qua phòng Hoài Lăng, thấy đầy người nằm trên mặt đất.
Duy chỉ không thấy Hoài Lăng.
Quý Yến Xuyên vô cùng lo lắng đi tới hành lang: “Đi mau thôi!!!”
Cô do dự, đầu đau nhói, hình ảnh hiện ra trước mắt…
Cô đứng trước bia mộ Hoài Lăng, khóc không thành tiếng.
Vi Sinh Dư Xán nhắm hai mắt, kìm nén nói: “Đã sớm biết sẽ có một ngày như vậy, khi nó lựa chọn con đường này, chắc chắn là phải chết.”
Cô khổ sở đến không thở nổi: “Không, là lỗi của em, em không biết cậu ấy còn ở trong, em không biết…”
Kiều Sở Sở bỗng nhiên hoàn hồn, xoay người chạy vào phòng: “Hoài Lăng còn chưa đi, cậu ấy còn ở đây!”
Quý Yến Xuyên ngạc nhiên: “Kiều Sở Sở! Cô muốn làm gì?!”
Đất đá dưới nền nhà kêu ầm ầm không dứt!
Quý Yến Xuyên e dè nhìn trần nhà: “Tôi mặc kệ cô đấy, cô muốn chết thì cũng tự tìm đi!”
Anh ta xoay người đi xuống lầu!
Kiều Sở Sở chạy về phòng cũ, phát hiện Vi Sinh Hoài Lăng bị đè dưới tấm xi măng.
Hoài Lăng nhắm mắt lại, ngã trên mặt đất, chỉ lộ ra một chút tóc màu trắng bạc ở bên ngoài, nhưng cũng đã dính đầy bụi đất.
Cô dùng sức nâng phiến đá lên!
[Đau đau đau đau đau!]
[Cơ bắp không dùng hết sức được, không được, mình phải dùng thêm sức!]
Hoài Lăng kinh ngạc mở mắt ra, chỉ thấy Kiều Sở Sở dùng sức đẩy tấm xi măng trên người cậu ra!
Hai mắt cậu bị máu tươi nhuộm đỏ hiện lên vẻ kinh ngạc, không chớp mắt nhìn cô, con ngươi ảm đạm lại tỏa sáng lần nữa!
Kiều Sở Sở chịu đựng cơn đau trên cánh tay, nhanh chóng đỡ cậu dậy: “Đi được không?!”
Hoài Lăng sững sờ đứng lên, như một đứa trẻ vui vẻ dùng dấu tay nói: “Sao chị lại quay lại?! Em còn tính là sẽ đợi chết ở đây!”
Kiều Sở Sở nắm lấy tay cậu bước đi: “Bây giờ không phải lúc nói chuyện!”
[Đương nhiên là bởi vì nhìn thấy tang lễ của cậu nên tôi mới trở về đấy!]
[Nhưng người bịt mắt mình chẳng lẽ là Hoài Lăng sao?! Sau khi an toàn mình phải hỏi cậu ấy một chút mới được!]
[Hiện tại cả hai không thể cùng chết được!]
Một tảng đá chợt đập vào bả vai Kiều Sở Sở!
Cô bất ngờ không kịp đề phòng, bị đau: “Á!”
Hoài Lăng biến sắc, đột nhiên vác cô lên đi!
Cậu tuyệt đối sẽ không cho phép Kiều Sở Sở bị thương ngay trước mắt cậu!

Bình luận (0)

Để lại bình luận