Chương 396

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 396

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tên Điên Hoài Lăng
Kiều Sở Sở khiếp sợ ở yên trên vai Hoài Lăng: “Cậu còn đang chảy máu đó!”
Hoài Lăng không nghe thấy, mạnh mẽ như rồng như hổ vác cô chạy xuống lầu!
Phía dưới có vài người nghe tiếng chạy tới, thấy hai người bọn họ, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó vung dao tấn công tới!
Kiều Sở Sở khiếp sợ, nhìn trần nhà đang rung lên ầm ầm: “Tôi nói các anh chuyên nghiệp quá rồi đó! Căn nhà này sắp sập rồi, bây giờ quan trọng nhất chẳng lẽ không phải là chạy trốn sao?!”
Một đám người không sợ chết ùa lên: “Có hai người ở đây là có tiền! Bắt lấy bọn họ!”
Hoài Lăng quyết đoán vác cô quay xuống tầng, thuận tay đặt cô lên một chiếc ghế có gắn bánh xe, vẻ mặt chờ mong dùng thủ ngữ: “Chị có tin em không?”
Kiều Sở Sở không chút do dự gật đầu.
[Nhưng lúc này hỏi cậu hỏi tôi có tin cậu hay không làm gì?]
Một thanh đao bổ xuống đỉnh đầu Hoài Lăng!
Hoài Lăng cười cười, nhẹ nhàng nghiêng người né tránh, xoay người đá cho kẻ địch một cú!
Kiều Sở Sở: “!”
[Ôi mẹ ơi! Cậu ấy phản ứng nhanh vậy sao?!]
Trong lúc tòa nhà rung lên, bụi đất ào ào rơi xuống như mưa, Hoài Lăng mỉm cười ngoái đầu nhìn cô, mái tóc màu trắng bạc giống như trở thành ánh sáng duy nhất.
Cậu tự tin ra dấu tay: “Tin tưởng em thì đừng nhúc nhích.”
Dứt lời, cậu dấn thân vào vòng vây của đám người!
Hoài Lăng giống như là nhân vật trò chơi là ngôi sao vô địch, thành thạo xuyên qua tất cả mọi người!
Đối phương muốn làm cái gì, người phía sau muốn làm cái gì, cậu đều có thể dự đoán được từng chiêu, né tránh mượt như tơ lụa! Linh hoạt phản công!
Hoàn toàn trở thành một một tên điên càng đánh càng hưng phấn!
Kiều Sở Sở cầm lấy một con dao rơi xuống đất, để có thể tùy cơ ứng biến, nhưng càng nhìn càng mê mang.
[Mạnh quá đi.]
[Cảm giác xem Hoài Lăng giống như là đang xem diễn viên chính trong phim điện ảnh, hoàn toàn không biết phải hỗ trợ từ đâu!]
Sau lưng cô đột nhiên xuất hiện một người đàn ông cầm đao!
Kiều Sở Sở phản ứng nhanh chóng, vừa định phản công, Hoài Lăng đã vọt tới trước mặt cô, cúi người cầm lấy ghế cười với cô.
Hì!
Kiều Sở Sở: “?”
Hoài Lăng bắt lấy ghế của cô đẩy cô qua một bên, đá văng kẻ đánh lén, dùng dao Karambit vào cổ họng đối phương!
Càng ngày càng nhiều người chạy về phía Kiều Sở Sở!
Cô vừa định xuống khỏi ghế, Hoài Lăng đã ấn cô ngồi lại trên ghế, đẩy chiếc ghế chạy trốn quay trong căn phòng trống mục nát!
Kiều Sở Sở cuộn mình trên ghế: “???”
Cô không biết làm sao quay đầu nhìn về phía cậu.
Hoài Lăng đẩy ghế mà không tốn chút sức lực nào, mái tóc tung bay đón gió, cười vô cùng vui vẻ.
Nếu cậu có thể nói.
Vậy nhất định sẽ vừa chạy vừa cười thỏa thích.
Kiều Sở Sở cảm giác mình bất cứ lúc nào cũng có thể bị hất bay, quay lại đối diện với cậu, ôm chặt lưng ghế.
Hoài Lăng bất ngờ cúi người hôn lên mi tâm cô.
Kiều Sở Sở: “?!”
Cô vừa định nói chuyện, phía sau lại có người tấn công tới!
Hoài Lăng giống như có mắt sau gáy, nghiêng đầu né tránh, kéo ghế dựa của cô chạy lung tung khắp nơi!
Cậu hoàn toàn đã trở thành một kẻ điên, thậm chí cũng không rời mắt khỏi khuôn mặt cô, đẩy cô chạy thẳng về bên cửa sổ.
Kiều Sở Sở khiếp sợ: “Hai chúng ta sắp rơi xuống rồi! Nơi này là tầng sáu đó!”
Hoài Lăng kéo cô vào lòng, đạp ghế xuống lầu, ôm cô nhảy xuống!
Kiều Sở Sở: “Bà mẹ nó! Cậu nhảy lầu thật đó à?!
Trái tim cô gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, ôm chặt Hoài Lăng: “Tôi sợ độ cao a a a a a a!”
Tuy rằng sợ độ cao, nhưng cô vẫn mở to mắt nhìn mặt đất càng ngày càng gần!
[Ít nhất ngã chết thì mình cũng phải biết mình đã ngã chết như thế nào!]
Nhưng khi nhìn thấy cơ thể sắp chạm xuống đất, cô thấy thân người mình rung lên, giống như là đang đu dây, đu lên tòa nhà đối diện!
Cô được Hoài Lăng ôm chặt, vững vàng tiếp đất.
Kiều Sở Sở: “…”
Cảm ơn, hồn vía bay hết rồi, còn đang phiêu du bên ngoài.
Cô sững sờ nhìn về phía Hoài Lăng đang thu dọn dụng cụ.
Trong tay cậu không biết là thiết bị công nghệ cao gì, đã giúp hai người bọn họ đi sang bên này.
Mà ngay khi vừa mới tiếp đất, tòa nhà đổ nát đối diện hoàn toàn sụp đổ!
Bụi bặm bay lên như sóng biển!
Cô vội vàng kéo Hoài Lăng trốn ở phía sau trụ chịu lực!
Hoài Lăng bị cô oán hận ghì chặt lên tường, đôi mắt ảm đạm, trở tay ép cô lên tường!
Kiều Sở Sở còn chưa kịp phản ứng, đã bị đôi môi ấm áp chặn miệng lại!
???!

Bình luận (0)

Để lại bình luận