Chương 396

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 396

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

395 Tôi tên Ôn Thời Khải 1
Giọng nói giống như dòng suối mát lạnh vang lên trong không gian, quá ngoài dự đoán, tim Khương Nhiêu rối bời.
Sau mấy giây trấn định, cô ta làm ra vẻ ngạc nhiên quay đầu, thẳng tắp đu.ng vào đôi mắt đào hoa ôn nhuận của người đàn ông, cất giấu mấy phần dò xét.
Anh ta đang tựa người vào cửa nhìn cô ta, chưa cười, nhưng lại khiến cho người ta cảm thấy tâm trạng của anh ta không kém.
Khi đó Khương Nhiêu còn đang đắm chìm trong cảm giác lâng lâng khi Ôn Thời Khải chủ động nói chuyện với mình, đầu váng mắt hoa.
Nghe theo mệnh lệnh của Lâm Chi Nam không đáp lời, cô ta cố gắng tỏ ra tự nhiên cười với anh ta một tiếng.
Ôn Thời Khải nói tiếp “Chẳng qua hình như chương thứ ba của cô đã sửa đổi rất nhiều, ngay cả phần hợp âm cũng đổi, vậy lớn khái không còn là “bản sonata giao hưởng số 8” nữa rồi.”
Trong lời nói của anh ta vẫn ôn hòa như cũ, nhưng lại khiến cho người ta không khỏi cảm thấy câu “đàn rất hay” vừa rồi của anh ta chỉ là một câu xã giao.
Độ cong trên khóe miệng Khương Nhiêu thiếu chút nữa đã không duy trì nổi.
“Đừng hoảng sợ, còn nhớ rõ những tài liệu trước kia đã đưa cho cô đọc không?”
Không cần nghĩ cũng biết cô nhóc này căng thẳng, Lâm Chi Nam trấn an “Nói lý do của cô cho anh ta nghe.”
Trên hành lang vẫn yên tĩnh, vắng vẻ lại im lặng.
Mấy giây sau…
“Đây là một phiên bản của một người chơi đàn dương cầm nghiệp dư trên mạng, tôi cảm thấy nó khá thú vị, cho nên đã tải xuống.”
Khương Nhiêu cười nói “Tôi nghĩ lúc Beethoven viết chương ba, hẳn là có rất nhiều lần do dự, phải chăng muốn kéo dài hai chương trước nặng nề, lại muốn thổ lộ hết cảm giác.”
Nghe thấy lời này, trong mắt Ôn Thời Khải lóe lên mấy phần ý tứ, khoanh tay lẳng lặng chờ đợi đoạn sau.
“Cực hạn của buồn là vui, lúc ông ấy rời khỏi thế gian, nghèo khó bệnh tật, ù tai, thậm chí là không vợ không con.”
Khương Nhiêu nói tiếp “Vì thế ở trong lúc nhiều lần chống chọi với tuyệt vọng, thậm chí là trải qua nhiều lần muốn thổ lộ hết lại không có người, cho nên tại thời khắc sau cùng trước khi rời đi, ông ấy đã coi nhẹ tất cả, trở thành tinh thần riêng ta, ở trên phương diện này, ông ấy hẳn là người thắng lợi mới đúng.”
Người đàn ông tựa ở cạnh cửa mang theo vài phần khí chất quý tộc Châu Âu, ánh sáng nhạt trên hành lang dừng trên vai anh ta, tư thái và đường cong được phác họa một cách hoàn mỹ.
Khiến cho người ta không rời nổi mắt.
Sau khi nghe xong, vẻ mặt anh ta lạnh nhạt không tỏ rõ thái độ, Khương Nhiêu lại không nhịn được nói thêm vài câu “Hơn nữa Beethoven theo cơ đốc giáo, tử vong được xem như là một giấc ngủ, là con đường đi đến thiên đường, cho nên tôi nghĩ kết thúc chương ba nên ít nhiều có chút vui vẻ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận