Chương 399

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 399

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đứa Bé Vừa Trở Về Lại Bị Kéo Đi Rồi
Kiều Sở Sở lắc đầu, phóng tầm mắt nhìn lại, phát hiện không chỉ mình Bùi Uyên tới, những anh trai khác còn có cả Vi Sinh Dư Xán và Lâm Thanh cũng tới.
Thậm chí ngay cả Lâu Thính Tứ cũng ở đây.
Khu vực này vốn dĩ rất hoang vu bây giờ lại có rất nhiều xe đỗ lại, trông lại náo nhiệt hơn một chút.
Lâm Thâm lập tức cởi áo khoác khoác lên cho cô: “Có ổn không?”
Cô gật đầu, có chút thả lỏng, vui mừng: “Sao mọi người lại ở đây?”
Lâu Thính Tứ tiến lên, thu liễm vẻ mặt sốt ruột đi: “Anh trai cô nói với chúng tôi hình như cô bị bắt cóc, cho nên tôi đã tìm người đi điều tra, tìm được vị trí này, thấy cô và Quý Yến Xuyên bị bắt cóc đến đây, chúng tôi đã nhanh chóng dồn hết tốc lực để đến đây.”
Anh ta nhìn đống đổ nát: “Trong này còn có người không?”
Kiều Sở Sở mệt mỏi gật đầu: “Có, nhưng cũng không biết bọn họ là ai.”
Bùi Triệt sờ trán cô, lại sờ cổ cô để kiểm tra nhiệt độ cơ thể, chắc chắn rằng cô không sao mới nói: “Đám người này là loại tổ chức chuyên môn bắt cóc để lấy tiền chuộc, đoán chừng là thấy Quý Yến Xuyên có tiền, cho nên cố tình tới bắt cóc Quý Yến Xuyên, nhưng là do em đang ở cùng với Quý Yến Xuyên cho nên mới sẵn tiện bắt em tới đây luôn.”
Bùi Du Xuyên gật đầu đồng ý: “Yên tâm đi em gái, chuyện này bọn anh sẽ tìm người giải quyết tốt hậu quả, em không cần quan tâm đâu.”
Bùi Phong Lộng lo lắng đi tới trước mặt cô: “Em nghỉ ngơi cho tốt là được, mau theo bọn anh về nhà thôi?”
Bùi Mộc và Bùi Từ gạt Hoài Lăng ra: “Bọn họ không đánh em chứ? Sở Sở?”
Bùi Bất Tiện cởi áo khoác của mình ra, phủ thêm lên một lớp cho Kiều Sở Sở: “Mặc ít quá, mặc nhiều cho ấm một chút.”
Cô gật đầu cảm ơn, nhìn Hoài Lăng: “Hoài Lăng đánh nhau rất giỏi, bọn họ thậm chí còn chưa kịp làm em bị thương, nhưng đầu Hoài Lăng bị đập trúng.”
Dư Xán nghe thấy cô không bị thương, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm: “Không sao, mạng của Hoài Lăng lúc nào cũng lớn, hai người không sao là tốt rồi.”
Lâm Thanh gật đầu như giã tỏi, nhíu mày nói: “Mới vừa làm xong việc đã nghe nói em xảy ra chuyện, hù chết người mất, Sở Sở em không sao là được rồi.”
Cô cảm động gật đầu, nghĩ đến chuyện vừa rồi, bất giác mím môi dưới.
[Mọi người đều lo lắng cho mình và Hoài Lăng như vậy, nếu biết Hoài Lăng đã thổ lộ với mình, còn hôn mình, chắc chắn là sẽ rất lúng túng, may mắn mình đã nói với Hoài Lăng rằng đây là việc riêng của hai đứa mình, không được nói với bất kỳ ai khác.]
Người nhà họ Bùi: “?”
Vi Sinh Dư Xán: “?”
Lâm Thanh và Lâm Thâm: “?”
Đầu Lâu Thính Tứ ong lên, giận quá hóa cười, nhìn về phía Hoài Lăng, nói chuyện ý tứ sâu xa: “Xem ra Hoài Lăng của chúng ta thật sự rất vất vả đó.”
Bùi Du Xuyên liếm liếm hàm răng, nắm đấm bóp chặt vang lên tiếng ken két: “Đúng vậy, xem ra nhà họ Bùi chúng ta cũng phải cảm ơn cậu ta thật tốt.”
Lâm Thanh ảo não đỡ trán, phát ra tiếng kêu rên: “Tôi biết ngay mà, đàn ông mà tuân thủ quy tắc như anh trai tôi thì chút thịt vụn cũng không ăn được!”
Lâm Thâm cau mày, khổ sở nhìn Kiều Sở Sở.
Đôi mắt ôn hòa của anh ấy lóe lên một tia không cam lòng, mím môi nhìn về phía Hoài Lăng, vô cùng không vui.
Bùi Triệt đã tức giận, nghiêm mặt nhìn Hoài Lăng: “Cậu Vi Sinh, chúng tôi cũng nên bày tỏ sự cảm ơn với cậu, hay là chúng ta nói chuyện chút đi?”
Hoài Lăng nhìn khẩu hình môi bọn họ, chán nản rũ mắt xuống, nhìn về phía chiếc chìa khóa xe đang lắc lư trong tay Vi Sinh Dư Xán.
Bùi Mộc cùng Bùi Từ đi về phía cậu: “Hoài Lăng à…”
Hoài Lăng đột nhiên nổi điên, đẩy hai người bọn họ ra, thuận thế cướp chìa khóa xe trong tay Dư Xán đi, nắm lấy Kiều Sở Sở bỏ chạy!
Bọn họ ngạc nhiên, đưa tay bắt lấy Kiều Sở Sở!
Hoài Lăng phản ứng nhanh chóng, vác Kiều Sở Sở lên vai, nhét cô vào xe thể thao của Dư Xán, chui vào xe, đạp chân ga xông ra ngoài!
Bùi Phong Lộng muốn lên xe đuổi theo!
Dư Xán lại nói: “Đừng đuổi theo, mọi người không đuổi kịp nó đâu. Bình thường nó không chỉ làm mấy việc giết người, cũng có cả cứu người, cho nên mọi người đánh không lại nó, cũng không đuổi kịp nó đâu.”
Bùi Phong Lộng ngoái đầu nhìn lại, thấy thật vớ vẩn: “Tôi mà không đuổi kịp cậu ta sao?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận