Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Hoan Lạc Trong Phòng Khám
“Ư… Anh nhanh lên chút được không? Chậm như rùa bò thế?” Vân Nam Nam bắt đầu chê bai, cô muốn một trận mây mưa cuồng nhiệt chứ không phải kiểu nhâm nhi này . Bùi Trì nhíu mày, bất mãn: “Giờ tôi nhanh thì tí nữa em lại kêu oai oái là nhanh quá, chịu không nổi.” “Kệ mẹ em, giờ em muốn nhanh, em đang nứng lắm rồi đây này.” “Em nứng hả?” Bùi Trì nhướng mày thích thú, “Nhịn bao lâu rồi mà đói khát thế?” “Bm ngứa, nhịn sắp điên rồi đây! Anh có thể…” “… Có thể dịu dàng chút không hả?” Bùi Trì định nói nốt câu. “Không!” Vân Nam Nam cướp lời, cười khinh bỉ, “Em thích bạo, thích dâm, anh cứ việc chch em thật mạnh, thật nhanh là được!” .
Bùi Trì im lặng, ánh mắt tối sầm lại. Được, cô muốn bạo thì anh chiều. Lực eo của Bùi Trì cực tốt, anh bắt đầu tăng tốc độ. Từng cú thúc như búa bổ, lút cán, chạm đến tận cùng sâu thẳm bên trong cô. “A ha… Bùi Trì… Sướng quá… Giỏi lắm… Ư… Sâu quá… Đụng tới cổ tử cung rồi… A a…” Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên giòn giã trong căn phòng yên tĩnh. Hai tay Bùi Trì bóp chặt lấy cặp vú đang nảy tưng tưng theo nhịp đẩy của anh, cảm nhận sự mềm mại đầy đặn tràn trề trong lòng bàn tay. “Hình như to hơn trước rồi…” anh thì thầm .
Vân Nam Nam nghe thấy, liền cong cớn đáp trả: “Đương nhiên là to rồi, không thì phí công mát-xa à?” . Bùi Trì sững người: “Hả?” “Em ở nước ngoài thiếu gì bạn trai, một hai thằng làm sao bóp cho nó to thế này được, phải nhiều thằng chứ!” Cô cố tình chọc tức anh . Cho chết cái tên bạc tình này đi, năm xưa bỏ cô, giờ cô phải cho hắn tức nổ đốm mắt . Ánh mắt Bùi Trì tối lại, nguy hiểm như thú săn mồi: “Thế à? Nhiều thằng cơ đấy?” . “Chứ sao? Đừng bảo mấy năm nay anh giữ mình vì em nhé?” Vân Nam Nam cười cợt . “Nếu tôi nói phải thì sao?”
Cây gậy thịt đang cắm sâu trong người cô bỗng giật nảy lên, trướng to thêm một vòng. Vân Nam Nam rùng mình, có cảm giác hôm nay mình sẽ bị “thịt” đến chết tại đây . “Phải thì… thì kệ anh chứ. Bớt nói nhảm, làm nhanh lên, tí em còn có việc.” Cô chột dạ, lảng tránh ánh mắt rực lửa của anh . Bùi Trì không nói nữa, anh dùng hành động để trừng phạt cái miệng nhỏ xinh hay nói bậy của cô. Anh rút ra gần hết rồi đóng mạnh vào một cú lút cán. “Á á á… Anh nhẹ chút… Bùi Trì… Anh muốn giết em hả? Rách mất…” . Bùi Trì cúi xuống, liếm láp quanh đầu ti cô, cười khẽ: “Chẳng phải em bảo b*m ngứa sao? Tôi đang chữa ngứa cho em đây, phải gãi thật sâu, thật mạnh mới đã ngứa chứ” .
“Ư a… ư… A ha… Anh điên rồi… Mạnh… Mạnh quá…” Vân Nam Nam cảm giác như mình sắp bị xẻ làm đôi, cây gậy sắt nóng hổi cứ liên tục công phá, thọc vào rút ra không thương tiếc. Cô sờ xuống bụng dưới, thấy chỗ đó gồ lên mỗi lần anh thúc vào . Bùi Trì như con thú hoang, có bao nhiêu sức dùng bấy nhiêu. Lông mu hai người ướt đẫm, dính bết vào nhau, ga giường dưới mông cô cũng sũng nước . “Mạnh thế này em mới sướng đúng không? Hửm?” . Anh nắm lấy tay cô, ép cô sờ xuống ga giường ướt nhẹp: “Sờ đi, xem em dâm đến mức nào. Đây là nước của em phun ra vì sướng đấy, nhiều chưa kìa” .
Vân Nam Nam đỏ mặt tía tai, tay dính đầy dịch nhớp nhúa. Cô định mắng hắn nhưng Bùi Trì đã chặn họng: “Em dâm thế này chỉ có tôi mới chiều nổi thôi, đi với thằng khác nó chạy mất dép” . Bùi Trì nhìn ngoài thì đạo mạo, nhưng lên giường thì đúng là một tên cầm thú biến thái. Nhưng khổ nỗi, Vân Nam Nam lại nghiện cái sự “hư hỏng” này của anh . Cô đưa ngón tay vẽ lên cằm anh, cười quyến rũ: “Anh đang ghen đấy à?” . Bùi Trì cúi xuống, há miệng cắn mạnh vào ngón tay cô . “Đệch… Đau…” Vân Nam Nam kêu lên, đồng thời bên dưới lại bị anh thúc mạnh một cái thấu trời xanh . “Nhẹ thôi! Anh là trâu húc mả à?” “Chẳng phải trước kia em thích thế này sao?” . “Đây đéo phải là mạnh một chút, đây là anh định đâm thủng ruột em!” . “Thế em không thích à?” “Em thích anh nhẹ hơn một tí!” . “Được.”
Giường khám bệnh quá bé, Vân Nam Nam cứ bị va đập lung tung. Cô vỗ vai anh: “Thôi không làm nữa, chỗ này bé quá, chật chội khó chịu” . Cây gậy thịt vẫn đang cứng ngắc cắm trong người cô, nghe cô nói thế, Bùi Trì bật cười vì tức: “Muốn làm cũng là em, muốn nghỉ cũng là em. Em coi tôi là cái công tắc điện à?” . “Tại chỗ của anh bé quá chứ bộ, chân em còn không duỗi thẳng được đây này” . Bùi Trì liếc nhìn đồng hồ trên tường. “Nhìn giờ làm gì?” Vân Nam Nam hỏi . “Sắp tan làm rồi.” “Thì sao?” “Thì chúng ta có thể tìm một chỗ rộng hơn, cái giường to hơn để tiếp tục hiệp hai” . Dù sắp tan làm nhưng Bùi Trì vẫn chưa chịu buông tha cô, vẫn tranh thủ nhấp thêm vài cái . “Ư… Con mẹ anh còn ch*ch… A ha… Sao mãi anh chưa bắn thế hả?” Vân Nam Nam bị nâng cao hông, mỏi nhừ cả người mà anh vẫn chưa ra . Bùi Trì vùi đầu vào ngực cô, cười xấu xa: “Đợi em lên đỉnh lần nữa tôi mới tha” .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận