Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Mây Mưa Trên Chín Tầng Mây
Không gian trong khoang hạng thương gia vốn dĩ được thiết kế để mang lại sự thoải mái và riêng tư tối đa cho hành khách, nhưng giờ đây, nó lại trở thành thiên đường hoan lạc bí mật của hai kẻ “gian phu dâm phụ”. Tiếng động cơ máy bay ù ù đều đặn trở thành lớp vỏ bọc âm thanh hoàn hảo, che giấu đi những tiếng thở dốc, tiếng va chạm xác thịt đầy ám muội phát ra từ hàng ghế cuối cùng.
Lâm Tuyết bị Chu Thanh ấn ngồi lên đùi hắn, tấm chăn mỏng phủ kín cả hai người, chỉ lộ ra hai mái đầu đang kề sát nhau. Bên dưới lớp chăn, váy của Lâm Tuyết đã bị vén lên tận eo, quần lót bị kéo lệch sang một bên, treo lủng lẳng đầy khiêu khích. Côn thịt to lớn, nóng hổi của Chu Thanh đang cắm sâu trong hoa huyệt nhỏ bé, mỗi nhịp máy bay rung lắc lại khiến nó càng tiến sâu hơn, chạm đến tận cùng cõi lòng cô.
“Ưm… Thúc thúc… sâu quá… a…” Lâm Tuyết gục đầu vào vai Chu Thanh, cắn chặt răng để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra. Hai tay cô bám chặt vào áo hắn, móng tay bấu vào da thịt qua lớp vải, vừa đau đớn vừa sung sướng.
Chu Thanh một tay ôm chặt eo cô, giữ cho cô không bị trượt xuống, tay kia luồn vào trong áo, thô bạo xoa nắn bầu ngực sữa căng tròn. Hắn thì thầm vào tai cô, giọng nói khàn đặc dục vọng: “Tiểu Tuyết… cháu kẹp chặt quá… định làm đứt của thúc sao?”
“Ai bảo thúc… làm ở chỗ này… ưm… người ta sợ…” Lâm Tuyết nức nở, nước mắt sinh lý ứa ra nơi khóe mi. Nỗi sợ hãi bị mẹ và dì phát hiện ở ngay hàng ghế trên như liều thuốc kích thích cực mạnh, khiến cơ thể cô nhạy cảm gấp bội phần.
“Sợ sao? Nhưng nước chảy nhiều thế này cơ mà?” Chu Thanh cười khẽ, ngón tay hắn quệt lấy dòng dâm thủy đang trào ra từ nơi giao hợp, rồi đưa lên trước mặt cô, “Nhìn xem, ướt sũng cả rồi.”
Lâm Tuyết xấu hổ nhắm mắt lại, nhưng cơ thể lại phản bội cô. Hoa huyệt co thắt liên hồi, mút chặt lấy dương vật hắn như muốn nuốt chửng. Cảm giác được lấp đầy, được ma sát đến tận tâm can khiến cô không thể cưỡng lại. Cô bắt đầu chủ động nhún nhảy nhẹ nhàng, hông xoay tròn, nghiền nát côn thịt hắn bằng sự mềm mại chết người của mình.
Chu Thanh gầm nhẹ trong cổ họng, hắn không thể chịu đựng thêm sự trêu chọc này nữa. Hắn bắt đầu thúc mạnh từ dưới lên, từng cú nện chắc nịch, dứt khoát.
“Bạch! Bạch! Bạch!” Tiếng va chạm bị lớp chăn dày và tiếng ồn máy bay nuốt chửng, nhưng rung động truyền đến từng tế bào lại rõ mồn một.
“A… Thúc thúc… chậm… chậm thôi… gãy mất…” Lâm Tuyết há miệng thở dốc, đầu óc quay cuồng. Cô cảm thấy mình như đang bay lơ lửng giữa không trung, không có điểm tựa, chỉ biết bám víu vào người đàn ông đang xâm chiếm mình.
Đúng lúc đó, tiếp viên hàng không đẩy xe đi ngang qua, nhẹ nhàng hỏi: “Quý khách có cần dùng thêm gì không ạ?”
Lâm Tuyết giật bắn mình, cả người cứng đờ, hoa huyệt theo phản xạ thít chặt lại đến mức Chu Thanh suýt chút nữa thì xuất tinh. Hắn cắn răng chịu đựng, bàn tay dưới chăn vẫn giữ chặt mông cô, không cho cô cử động.
Chu Thanh ngẩng đầu lên, vẻ mặt bình thản đến đáng sợ, mỉm cười lịch sự với tiếp viên: “Không cần đâu, cảm ơn cô. Cháu gái tôi đang ngủ, phiền cô giữ yên lặng chút.”
“Vâng, xin lỗi quý khách.” Cô tiếp viên mỉm cười rồi đẩy xe đi tiếp, hoàn toàn không hay biết gì về “trận chiến” đang diễn ra ngay dưới tấm chăn kia.
Khi bóng lưng tiếp viên vừa khuất, Lâm Tuyết thở phào nhẹ nhõm, cả người mềm nhũn ra. Chu Thanh nhân cơ hội đó, thúc mạnh liên tiếp hàng chục cái, tốc độ nhanh như vũ bão.
“Á… á… không được… em ra… em ra mất…” Lâm Tuyết không kìm được nữa, cô cong người lên, móng tay cào mạnh vào lưng hắn. Một dòng điện chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp toàn thân. Hoa huyệt co rút dữ dội, phun trào từng đợt mật dịch nóng hổi, tưới ướt đẫm quy đầu hắn.
Chu Thanh cũng gầm lên một tiếng trầm thấp, ép chặt cô vào lòng, giải phóng tất cả tinh hoa vào sâu trong cơ thể cô. Dòng tinh dịch ấm nóng bắn mạnh vào tử cung, mang theo cảm giác thỏa mãn tột cùng.
Hai người ôm nhau thở dốc một lúc lâu. Lâm Tuyết mệt mỏi gục đầu vào ngực hắn, mồ hôi ướt đẫm trán. Chu Thanh nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, bàn tay vẫn vuốt ve tấm lưng trần mịn màng dưới lớp áo.
“Bảo bối, làm tốt lắm.” Hắn thì thầm, giọng nói đầy cưng chiều và thỏa mãn.
Lâm Tuyết lườm hắn một cái, đôi mắt ướt át đầy vẻ hờn dỗi nhưng cũng không giấu được sự hạnh phúc. Cô biết, mình đã hoàn toàn chìm đắm trong mối quan hệ tội lỗi nhưng đầy cám dỗ này rồi.
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay gần Thủy Trấn, Lâm Tuyết phải vào nhà vệ sinh để chỉnh trang lại quần áo và lau dọn tàn cuộc. Nhìn vào gương, cô thấy khuôn mặt mình đỏ bừng, đôi môi sưng mọng vì những nụ hôn cuồng nhiệt, và ánh mắt… ánh mắt của một người đàn bà vừa được thỏa mãn dục vọng. Cô vội vã tát nước lạnh lên mặt để lấy lại vẻ tỉnh táo.
Ra khỏi sân bay, cả đoàn lên xe di chuyển về khu nghỉ dưỡng. Thủy Trấn hiện ra trước mắt đẹp như một bức tranh thủy mặc với những ngôi nhà cổ kính soi bóng xuống dòng sông xanh biếc, xa xa là những dãy núi trập trùng trong sương.
Nhưng Lâm Tuyết không có tâm trí đâu mà ngắm cảnh. Tâm trí cô vẫn còn đang lâng lâng với dư vị của cuộc mây mưa trên máy bay, và hơn hết, là sự háo hức chờ đợi những điều sắp xảy ra tại nơi này. Cô có linh cảm, chuyến đi này sẽ không chỉ có mình Chu Thanh “chăm sóc” cô.
Và linh cảm của phụ nữ, đặc biệt là một phụ nữ đã sống hai kiếp người như cô, thường không bao giờ sai. Tại sân golf của khu nghỉ dưỡng, một nhân vật mới sắp xuất hiện, hứa hẹn sẽ mang đến cho cô những trải nghiệm “tuyệt vời” không kém gì thúc thúc yêu quý của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận