Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ôi? Không phải Tiểu Phương sao?”

Đầu dây bên kia tức giận cúp máy, Ngô Hoán vẻ mặt khó hiểu nhìn lại màn hình điện thoại, phát hiện đây là A Hoa.

Hạ Thần Diệp: “……”

Trong mắt Hạ Thần Diệp lộ rõ sự khinh bỉ, dường như muốn dùng ánh mắt nói cậu đúng là cái đồ rác rưởi.

Da mặt Ngô Hoán vốn dày, cười một cái thật tươi với Hạ Thần Diệp lại tiếp tục lục lọi trong danh sách mỹ nữ, liếc mắt nhìn đúng tên mới bắt đầu nhấn gọi.

“A, bảo bối, ha hả, anh đương nhiên sẽ chủ động tìm em nha, một đêm mất hồn làm người khó quên…”

Chậc, Hạ Thần Diệp nghe không nổi nữa, cầm ly nước đứng lên chuẩn bị pha cà phê.

Đổ xong nước ấm hắn dùng muỗng chậm rãi khuấy, mắt nhìn tay, đột nhiên như đi vào cõi thần tiên nghĩ tới bàn tay trắng nõn sạch sẽ của người kia.

Con thỏ nhỏ kia mỗi lần pha cà phê hay trà sữa, bàn tay trắng nõn tinh tế cầm muỗng kiên nhẫn khuấy, cúi đầu dùng đôi mắt xinh đẹp cẩn thận đong đường, bộ dáng nghiêm túc đặc biệt đáng yêu làm gà bự của Hạ tổng cương ngạnh, hận không thể để trong tay cậu nắm là cây gậy của chính mình.

Hạ Thần Diệp đến tuổi này vẫn chưa đối với ai động tâm, mỹ nam mỹ nữ có xinh đẹp liêu nhân đến mấy trong mắt hắn đều là vô vị, không hề có mối liên kết hay bất kì lực hấp dẫn nào.

Trở lại văn phòng, Ngô Hoán mặt mày hớn hở, miệng cười muốn xái quai hàm, “Diệp Diệp, đêm nay dẫn cậu đi club toàn soái ca mỹ nữ, khẩu vị nào cũng có, tuyệt đối chơi sướng.”

Hạ Thần Diệp trước sau như một lạnh nhạt, “Sau đó thì sao, đợi đến khi cậu say đến mất trí bắt đầu chơi tập thể thì đem cậu về nhà hả?”

“Ai nha.” Khuôn mặt tuấn tú của Ngô Hoán đỏ lên, “Sao cậu có thể nói huỵch toẹt ra như vậy, người ta thẹn thùng muốn chớt.”

Rác rưởi. Hạ Thần Diệp khinh thường dùng ánh mắt nói cho y.

“Thật mà, cậu đi liền sẽ thấy nhiều em trai so với chủ tiệm bánh ngọt còn xinh đẹp hơn, thật đó.” Ngô Hoán

“Không đi.”

“Vậy cậu không thể vì tôi mà đi được sao? Anh em với nhau mà còn làm vậy ư?”

Trên mặt Hạ Thần Diệp hiện lên dòng chữ vậy cậu xem tôi có dám làm hay không.

Ngô Hoán điên rồi, rốt cuộc nói ra hạ sách cuối cùng, “Thế này đi, nếu cậu đi cùng tôi, tôi sẽ giúp cậu giải quyết một tuần đồ ngọt!”

Hạ Thần Diệp trầm tư vài giây, được voi đòi tiên, “Hai tuần.”

Ngô Hoán đau lòng sờ sờ lên cơ bụng mềm thịt của mình chua xót trả lời, “Thành giao!”

Nếu không phải lúc đó Ngô Hoán cùng đám hồ bằng cẩu hữu (*) bên ngoài khoác lác, hứa nhất định sẽ dẫn anh em tốt Hạ Thần Diệp đi cho chúng nó nhìn bổ mắt thì cũng sẽ không dẫn tới cớ sự hôm nay lại còn thêm kết cục bị bắt ăn thành một tên béo bụng bự…

(*) bạn mà không phải bạn, bạn xấu.

Đêm đó, Hạ Thần Diệp cùng Ngô Hoán ăn diện phô trương xuất hiện bên trong club dẫn tới chúng mỹ nữ soái ca xuân tâm dao động.

Ngô Hoán tất nhiên là không cần phải nói, dẫn theo Hạ Thần Diệp khiến y nở mặt nở mày, ước chừng còn có thể thu hoạch được mấy em, ném Hạ Thần Diệp cho đám người đó, chính mình liền bắt đầu hưởng thụ nhân sinh.

Hạ Thần Diệp bị mùi nước hoa nồng nặc của đám nữ nhân xung quanh bu vào muốn ngộp chết, nhưng rượu ở đây uống rất được, nể tình rượu ngon nên hắn mới không muốn so đo với Ngô Hoán.

Bách Hành Chi ngồi trước quầy bánh ngơ ngác phát ngốc.

Đã gần 10 giờ, xem ra hôm nay hắn sẽ không tới.

Cũng phải, người ta vì cái gì muốn tới, hắn lại không thích mình, cũng không quen không thân, lúc này không chừng còn đang thân thiết dây dưa với tiểu cô nương nào đó…

Bách Hành Chi bừng tỉnh ngẫm nghĩ, chốc lát hốc mắt liền đỏ lên.

Đúng vậy, người kia điều kiện ưu tú như thế, khẳng định là trai thẳng, làm sao có khả năng đối với loại nam nhân như cậu cảm thấy hứng thú, ngực không bự mông không to, bế lên không chừng còn ngại cộm.

Bách Hành Chi nghĩ nghĩ cơ hồ không còn muốn buôn bán cái gì nữa luôn, thật muốn ngay lập tức đuổi hết khách trong tiệm, nhất là mấy người tới đây yêu đương.

Bên này Hạ Thần Diệp, Ngô Hoán đem quần cởi trên sàn nhảy cùng đám nữ nhân lắc mông, lúc sau lại cùng một mỹ nữ ôm nhau gặm cắn, gặm một hồi đã bị Ngô Hoán lái xe mang đi.

Đúng là bạn bè như cái qq (*)! Hạ Thần Diệp chỉ lo uống rượu, không để ý tửu lượng, vừa đứng lên lại có chút choáng váng.

(*) bản gốc qt là “giao hữu vô ý” tức kết bạn một cách cẩu thả, mình edit như vậy đọc thấy vui với tự nhiên hơn.

Hắn lấy điện thoại ra gọi cho tài xế công ty, không bao lâu tài xế đã tới, Hạ Thần Diệp đi thẳng không quay đầu lại, mỹ nữ quấn dính hắn nãy giờ tức giận đến dậm chân, nàng thật sự thiếu chút nữa liền múa thoát y câu dẫn hắn!

“Tiểu Vương,” Hạ Thần Diệp dựa vào ghế xoa huyệt thái dương, ý thức mơ hồ, “Biết… chỗ nào có tiệm hoa không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận