Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bánh Bao Đậu…” Tô Anh thong thả gọi tên cô bạn.

Trái tim Bánh Bao Đậu run rẩy, “Làm… Làm sao…”

“Tao muốn thông tin về thầy ấy.” Mắt cô sáng lấp lánh, liếm lên khóe môi: “Tất tần tật.”

Bánh Bao Đậu nghe xong, cuối cùng cũng hiểu ra, kinh ngạc lắp bắp: “Mày… Mày không…”

Tô Anh điềm tĩnh chớp mắt, chẳng ừ hử gì.

“Đừng mà…” Bánh Bao Đậu nhăn mày nhíu mặt, vờ gào khóc: “Mày mà ra tay thì còn đâu đường sống cho tụi tao nữa?”

Tô Anh cười càng thêm tươi, tao nhã vuốt ve mái tóc đen dài mượt: “Rõ đến vậy cơ à?”

Bánh Bao Đậu bước lại hai bước, chọc lên cái trán đầy đặn của cô: “Mày có biết giờ trên mặt mày đang viết gì không?”

“Viết gì?”

Cô nàng nghiến răng, gằn từng chữ: “Tao, muốn, làm, thịt, thầy, ấy.”

“Vậy sao…” Tô Anh bật cười.

Mày cũng thật là…

Đừng huỵch toẹt ra vậy chứ.

Trường Đại học A.

Giảng đường lớn ồn ã chật kín người, không có lấy một bóng nam sinh.

Bánh Bao Đậu đã đến từ sớm để giành chỗ, không quên liều mình chiếm cả chỗ bên cạnh.

Tối hôm qua, Tô Anh gửi cho cô một tin nhắn với bốn chữ vô cùng đơn giản: “Giữ chỗ giúp tao.”

Khi ấy Bánh Bao Đậu sợ hết hồn, phải biết xưa nay Tô Anh chú trọng việc ngủ dưỡng da đến mức biến thái. Nhìn chung, hễ cứ là tiết một, tiết hai buổi sáng thì cô nàng chẳng bao giờ có mặt, dù có là tiết của chủ nhiệm khoa thì vẫn cứ mất hút như thường.

Căn cứ vào đó, Bánh Bao Đậu có thể khẳng định: Tô Anh thực sự muốn làm thịt thầy Tống. Mà một khi cô bắt đầu nghiêm túc thì Bánh Bao Đậu…

Bánh Bao Đậu cũng không biết.

Bởi vì Tô Anh lúc nào cũng thờ ơ với mọi chuyện, không gì lọt nổi vào mắt xanh của cô.

Chính Bánh Bao Đậu cũng rất tò mò, nếu Tô Anh vốn cao ngạo lạnh lùng thực sự trở nên nghiêm túc thì sẽ đảo điên hình tượng quá khứ của cô nàng đến mức nào.

Mười phút trước khi vào tiết, bóng hình yểu điệu của Tô Anh xuất hiện ở cửa phòng học. Cô thản nhiên quét mắt qua đám người, tìm được ngay vị trí của Bánh Bao Đậu.

Vừa bước vào phòng, nhóm nữ sinh mới nãy còn ríu rít không hẹn mà cùng im lặng, dường như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

Từ trước đến nay Tô Anh chưa bao giờ để ý tới những điều này, cô tự động coi ánh mắt ác ý của họ như không khí, ngồi xuống bên cạnh Bánh Bao Đậu.

Sau khi cô an vị, những tiếng xì xào bắt đầu dấy lên từ khắp bốn phương tám hướng.

Bánh Bao Đậu buồn bực, hoang mang căng sách che mặt, nghiêng đầu nhìn Tô Anh, đè thấp giọng hỏi: “Này đại tiểu thư, mày lại muốn quậy gì vậy?”

Tô Anh khẽ cười, hơi hơi nghiêng người, lọn tóc đen nhánh trượt xuống, cô nhẹ nhàng vén chúng ra sau tai. Một động tác vô cùng tự nhiên là thế lại khiến cho đám nữ sinh phải xì xầm.

Cô phới lờ bọn họ, hỏi: “Bộ không đẹp à?”

“Đâu ra…” Bánh Bao Đậu thở dài, lẩm bẩm: “Vì đẹp quá thể đáng nên mới có vấn đề đấy.”

Tô Anh liếc cô bạn với vẻ thế sao mày còn nói nhảm.

“Thôi thôi…” Quyển sách che mặt hạ xuống, Bánh Bao Đậu vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: “Dù sao tao cũng quen rồi…”

Tiếng xì xào lớn nhỏ vẫn không dừng, Tô Anh ngồi thẳng, ngón tay ngọc thon nhỏ lật qua lật lại từng trang sách.

Bánh Bao Đậu nhìn một chốc, đến khi không nhìn nổi nữa mới hỏi: “Mày biết lớp mình đang học đến chỗ nào không?”

“À…” Cô thản nhiên đáp một cách biếng nhác: “Tao không.”

Bánh Bao Đậu giương cao ngón cái.

Nhân lúc chưa vào tiết, Bánh Bao Đậu nghiêm túc đánh giá trang bị của Tô Anh ngày hôm nay.

Nói thế nào nhỉ… Cô nàng quả thực không muốn để lại một tia hy vọng nào cho những nữ sinh khác. Chưa tính đến phong thái lạnh lùng cao ngạo khiến con người ta phải mê đắm, chỉ riêng gương mặt kia thôi cũng đã đẹp quá đà.

Tô Anh có đôi mắt hạnh trong trẻo, xán lạn như vì sao, khóe mắt hơi xếch, khi cười cong cong như cặp trăng non, nốt ruồi lệ gợi cảm giấu trong nụ cười có thể đi sâu vào lòng người, mê hoặc tâm trí đối phương. Da cô trắng nõn, phơn phớt ráng hồng, đôi môi mỏng mềm mại như cánh hồng, từng đường nét trên gương mặt cô như một báu vật được tỉ mỉ gọt giũa bởi bàn tay của Thượng Đế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận