Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đế Vương Giải Cứu và Chiếc Xe Ngựa Định Mệnh
Bụi mù bay lên. Từ trong bóng tối, một thân ảnh cao lớn bước vào, sát khí đằng đằng. Theo sau là hàng loạt thị vệ mặc hắc y, tay lăm lăm kiếm dính máu.
Tạ Mẫn và Tạ Chiếu kinh hoàng. Người bước vào không ai khác chính là Hoàng đế Ngụy Sâm, người mà ban nãy Lục Trăn đi cùng. Ánh mắt Ngụy Sâm lúc này đỏ ngầu, như một con thú dữ bị chạm vào vảy ngược.
“Thánh… Thánh thượng…” Hai anh em họ Tạ run lẩy bẩy, vội vàng lăn xuống giường, quỳ rạp xuống đất, quần áo xộc xệch, dương vật của Tạ Chiếu vẫn còn lủng lẳng bên ngoài, trông thảm hại vô cùng.
“Cẩu nô tài! Dám động đến người của trẫm!” Ngụy Sâm gầm lên, một cước đá bay Tạ Chiếu vào tường, khiến hắn hộc máu tươi.
Lục Phù nằm co ro trên giường, thân thể trần trụi đầy dấu vết đỏ tím do bị dày vò, hai mắt đẫm lệ, hoảng sợ nhìn người đàn ông vừa xuất hiện. Là hắn! Người đàn ông trên cầu hôm nọ!
Ngụy Sâm bước tới bên giường, cởi chiếc áo choàng lông hắc cáo xuống, bao bọc lấy thân thể run rẩy của Lục Phù. Hắn nhìn lướt qua đôi gò bồng đào sưng đỏ, dấu răng chi chít, và nơi tư mật ướt át đang rỉ dịch, cơn giận trong lòng bùng lên dữ dội. Nhưng đồng thời, dục vọng chiếm hữu cũng trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
“Giết hết bọn chúng cho trẫm!” Ngụy Sâm lạnh lùng ra lệnh.
Đám thị vệ lập tức lôi hai anh em họ Tạ ra ngoài. Tiếng kêu khóc van xin vang lên rồi tắt lịm.
Ngụy Sâm cúi xuống, bế ngang Lục Phù lên. Nàng nhẹ bẫng trong vòng tay hắn, run rẩy như một con chim non gặp bão.
“Cảm… cảm ơn công tử…” Lục Phù lí nhí, giọng khản đặc.
Ngụy Sâm nhìn xuống khuôn mặt kiều diễm đẫm lệ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng: “Ai nói trẫm đến cứu nàng? Trẫm đến để lấy lại đồ của mình.”
Lục Phù ngơ ngác. Đồ của hắn? Nàng sao?
Ngụy Sâm bế nàng ra khỏi căn nhà tồi tàn, bước lên chiếc xe ngựa sang trọng đang đợi sẵn. Bên trong xe rộng rãi, trải thảm lông êm ái, có cả bàn trà và lò sưởi.
Hắn đặt nàng ngồi lên đùi mình, không buông tay ra. Lục Phù sợ hãi, muốn ngồi sang bên cạnh nhưng bị hắn giữ chặt eo.
“Ngồi yên.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo uy quyền không thể kháng cự.
Chiếc áo choàng lỏng lẻo trượt xuống, để lộ bờ vai trắng ngần và một phần ngực phập phồng. Ngụy Sâm không thèm che lại cho nàng, ánh mắt tham lam dán chặt vào khe ngực sâu hun hút.
“Tên… tên của ngài là gì? Tôi muốn về nhà…” Lục Phù cố gắng kéo áo lại, nhưng bàn tay to lớn của Ngụy Sâm đã chặn lại. Hắn luồn tay vào trong áo choàng, trực tiếp nắm lấy một bên vú mềm mại.
“A!” Lục Phù giật mình, toàn thân cứng đờ. “Ngài… ngài làm gì vậy?”
“Kiểm tra xem có bị hỏng không.” Ngụy Sâm thản nhiên nói, ngón tay hắn điêu luyện xoa nắn, trêu chọc đầu nhũ hoa đang sưng đỏ. “Bọn chúng làm nàng đau sao?”
“Đau… buông ra…” Lục Phù muốn khóc. Vừa thoát hang cọp lại rơi vào hang sói. Người này còn đáng sợ hơn hai tên kia, khí thế của hắn khiến nàng không dám thở mạnh.
“Ngoan nào. Trẫm sẽ xoa cho nàng hết đau.” Ngụy Sâm cúi đầu, hôn lên cổ nàng, bàn tay phía dưới trượt dần xuống bụng phẳng lì, rồi len lỏi vào giữa hai đùi.
“Không! Đừng mà!” Lục Phù kẹp chặt chân lại.
“Nàng ướt thế này, chẳng lẽ không muốn sao?” Ngụy Sâm thì thầm vào tai nàng, ngón tay hắn dễ dàng tách hai chân nàng ra, chạm vào đóa hoa đang rỉ nước. “Chậc, nhiều nước quá. Bọn chúng kích thích nàng đến mức này ư?”
Lục Phù xấu hổ muốn độn thổ. Nàng không muốn thừa nhận cơ thể mình dâm đãng như vậy.
Xe ngựa lăn bánh, không phải hướng về Lục phủ, mà đi thẳng về phía Hoàng thành.
“Chúng ta đi đâu vậy?” Lục Phù hoảng hốt.
“Về nhà. Nhà của trẫm.” Ngụy Sâm cười, ngón tay hắn bất ngờ đâm sâu vào trong hoa huyệt nàng.
“Á…” Lục Phù cong người lên, khoái cảm ập đến bất ngờ.
“Từ nay, nàng là của trẫm.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận