Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lão sư ngữ văn trực tiếp vỗ vào đầu Đường Viêm “Cậu còn hỏi người khác? Cậu phản ứng lớn như thế xông qua làm gì?”

Tông Tầm ngồi tại sau hừ lạnh, “Tôi chỉ là nhớ tới em họ tôi lúc học sơ trung cũng bị biến thái quấy rối qua, cho nên khó chịu.”

Vẫn nhớ rằng Khải Chanh đã bị quấy rối bởi một kẻ biến thái cùng bàn ở sơ trung, anh trực tiếp đem tên biến thái kia đánh cho không đứng dậy được.

“Lý Cường cậu bây giờ đi tới phòng làm việc của tôi đứng đấy, chờ tan học.” Lão sư ngữ văn chán ghét trừng mắt nhìn Lý Cường.

Nhìn hắn giữ im lặng đi ra cửa, Đường Viêm không cam lòng ở phía sau nhắc nhở hắn: “Con mẹ nó mày tan học chờ đấy, chết đi.”

……

Kết thúc xong bảng thông báo Nguyên Thanh ngồi tại trong xe cầm lấy điện thoại, bình chân như vại mà nhìn xem màn hình, khóe miệng ngậm lấy ý cười.

Trợ lý đậu xe ở tầng dưới, nhìn vào kính chiếu hậu nói đùa,”Thân ái đang xem chuyện phiếm hả.”

“Không phải là nói chuyện phiếm đâu.” Viên Thanh vô thức chớp mắt, cất điện thoại rồi nhẹ giọng ra lệnh,”Trong khoảng thời gian này nghỉ ngơi đừng đến quấy rối em.”

Về đến nhà sau khi tắm rửa xong, Nguyên Thanh tìm ra máy sấy kết nối nguồn điện, nhưng bật lên nhưng không hoạt động, rút

điện ra cắm vào cũng vô dụng.

Cô dò xét ánh đèn bốn phía, không bị cúp điện, xem ra là máy sấy hỏng.

Cô miễn cưỡng nhìn chằm chằm mình trong gương mắt lớn trừng mắt nhỏ, tóc dài ướt nhẹp không ngừng nhỏ giọt, cô lấy khăn khô lau sạch, sau đó quấn áo ngủ bước ra ngoài.

“Tùng tùng tùng.”

Gõ vang cửa phòng đối diện, Nguyên Thanh trong lòng đoán chừng thời gian này nhỏ chủ thuê nhà hẳn là đã về.

Không đợi một hồi cửa liền mở ra, Tông Tầm một mặt không kiên nhẫn xuất hiện tại cửa ra vào, cúi đầu nhìn xem cô.

“Máy sấy của tôi bị hỏng, muốn mượn máy của em.” Nguyên Thanh nghiêng đầu dò xét anh.

Tông Tầm không có lên tiếng, trực tiếp quay người đi vào trong nhà, khi trở về cầm trong tay máy sấy, đưa cho cô.

Nguyên Thanh tiếp nhận máy sấy, nhìn xem trên cổ anh mang theo máu vết trảo: “Cổ của em sao vậy? Em đánh nhau với phụ nữ à?”Sau khi bị bắt gặp, tâm trạng không vui liền bị lời nói của cô làm cho hài lòng, Tông Tầm giật giật cổ, “Nói nữ nhân đều sỉ nhục nữ nhân.”

Sau khi tan học, anh cùng Đường Viêm tách ra dạy dỗ Lý Cường, không thể ngăn cản hắn đánh nhau bắt người, giống như một bà lão ở nông thôn.

“Nhìn sức lực này, là người bắt được …” Nguyên Thanh kiễng chân nhìn một cái, sau đó nắm lấy cổ tay anh hướng nhà cô kéo đi, “Chị xử lý vết thương cho em, đừng để nhiễm trùng.”

“Việc nhỏ.” Tông Tầm uể oải dựa vào cửa không muốn động.

“Đi mà ~ nhà chị có hòm thuốc.” Nguyên Thanh quay đầu khuyên, thanh âm nhu mì.

Tông Tầm nhìn chằm chằm cổ tay tay mình mấy giây, rồi mới đi theo phía sau cô đi vào phòng.

Nhìn thấy cô ngồi xổm trước tủ tìm hộp thuốc, Tông Tầm trầm giọng nói: “Cô đi sấy tóc trước đi.”

“Không sao a, chị mặc áo ngủ không lạnh.” Nguyên Thanh ôm hòm thuốc đi đến ghế sô pha bên cạnh.

Tông Tầm nghe xong lập tức đứng người lên muốn đi, Nguyên Thanh tranh thủ thời gian níu anh lại, nhếch miệng, “Được rồi, vậy liền sấy khô tóc trước.”

“Chờ chị nha.” Buông xuống hòm thuốc, cầm máy sấy tóc lên đi vào phòng vệ sinh trong phòng ngủ .

Tuổi còn nhỏ nhưng dùng máy sấy đắt như thế, Nguyên Thanh âm thầm chửi bậy, giương mắt nhìn trong gương tóc bị tính năng cao của máy móc nhanh chóng làm khô.

“Đến khử độc trước đi.”Nguyên Thanh mở hộp thuốc lấy ra i-ốt và bông gạc, nửa quỳ bên cạnh Tông Tầm.

Nhúng tăm bông vào i-ốt , rồi mới xích lại gần cổ của anh, cẩn thận từng li từng tí lau vết thương.

“Đau không?” Nguyên Thanh khuôn mặt nhỏ nghiêng, nghiêm túc dò xét vết xước.

Tông Tầm không có lên tiếng, rũ xuống mắt nhìn cô, ngày thường trang dung quyến rũ, tắm rửa qua sau vẫn đẹp đẽ như cũ, lông mi thon dài, đuôi mắt thượng thiêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận