Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chất giọng khàn khàn, mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Mẹ nó đứa nào tắm lâu vậy?”

Trần Hương hốt hoảng che ngực lại, cô cẩn thận tắt vòi sen, im lặng dán sát vào tường, quần áo còn treo trên tường buồng tắm, cô run rẩy ngón tay, bên tai lại nghe thấy tiếng bước chân lại gần, cô sợ hãi không dám hó hé, cố gắng lấy quần áo trên buồng, cô luống cuống tay chân làm quần lót cùng áo ngực rơi hết xuống đất, cô với lấy quần, còn chưa kịp xỏ vào, người đàn ông đã đứng trước mặt.

Là Liêu Thuân.

Cơ thể anh trần trụi, mới vừa từ trong phòng xông hơi đi ra, trên người bị xông đỏ ửng, đôi mắt anh vẫn mãi dừng ở trên người cô, như đinh ghim mà không dời đi được.

Cô gái nông thôn đã cởi bỏ hết quần áo, làn da trắng đến phát sáng, tóc vừa mới gội mà ướt dầm dề dán ở trên gáy, ẩn đằng sau hai lọn tóc đen nhánh kia là hai khối thịt như bánh bao mới ra lò, vừa trắng vừa lớn.

Đầu vú nhỏ xinh, non nớt lại hồng hào, đặc biệt nhất chính là cô gái này là một bạch hổ, không một cọng lông mao nào, thịt huyệt hai bên lộ rõ, lấp ló khe huyệt đỏ bừng.

Nơi nào đó của Liêu Thuân bỗng cứng.

Trần Hương không mặc quần, một tay che ngực, một tay che vùng mềm mại, cả gương mặt cô nghiêng sang một bên, giọng nói run run: “Xin, xin lỗi, tôi, tôi cứ nghĩ đây là phòng tắm nữ…”

Cô sợ hãi muốn khóc, nghe thấy giọng nói khàn khàn người đàn ông: “Bỏ tay ra.”

“Cho tôi xem vú.”

***

Trần Hương nghi ngờ rằng bản mình mình nghe nhầm, cô trợn mắt, kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt, môi run run hỏi lại: “…Cái, cái gì?”

Liêu Thuân chờ không kịp nữa rồi, dương vật cứng đến phát đau, anh tiến lên một bước, bắt lấy bàn tay đang che trước ngực của cô, đôi vú trắng bóc kia rơi vào tầm mắt.

Đệt, con mẹ nó trắng quá.

Yết hầu anh lên xuống lên tục, muốn liếm muốn cắn chúng, mẹ nó anh thường ngày không phát hiện ra, cô gái này khi cởi quần áo lại có bộ dạng câu dẫn người như vậy.

“Huấn luyện viên…” Trần Hương sợ hãi dường như muốn khóc thành tiếng: “Thực sự xin lỗi… Tôi sai rồi…”

Cô run lẩy bẩy, hai bầu vú kia cũng run rẩy theo nhịp của cô, không biết cái eo nhỏ nhắn kia lại chịu đựng được hai khối thịt to tướng như thế.

“Cô đặc biệt tới tìm tôi?” Liêu Thuân nhìn chằm chằm mặt cô hỏi, giọng nói nguy hiểm.

Trần Hương lớn lên không khó nhìn lắm, gương mặt hài hòa, miệng cũng rất nhỏ, tắm xong làn da trắng hệt như đậu hũ, lông mi cô còn đọng lại nước vì run rẩy mà chớp chớp, ánh mắt cứ như thế trông đáng thương vô cùng, làm cho Liêu Thuân suýt chút nữa đè cô ra mà làm.

Không thể trách anh nghĩ nhiều.

Nào là đưa đồ ăn, nào là quét dọn phòng ở, còn giặt quần lót cho anh, nói chuyện với anh thoáng chốc mặt lại đỏ, bây giờ to gan đuổi theo đuôi tới tận phòng tắm.

Đầu óc Liêu Thuân bây giờ toàn là cặp vú của Trần Hương, tâm trí đâu còn nghe cô nói gì, chỉ chăm chăm cho rằng cô tới tìm anh.

Chờ anh làm cô.

“Không, không phải… tôi không có…” Trần Hương còn đang giải thích, Liêu Thuân đã cúi người tới gần, một tay bắt lấy cánh tay cô, tay còn lại trực tiếp phủ lên bầu ngực cô, nhanh chóng cúi đầu ngậm lấy.

Đầu lưỡi thô ráp quét qua đầu vú, dùng đôi môi nóng bỏng mà bao lấy cả thịt vú, miệng rộng vừa hút vừa cắn, như một con trâu mà thở hổn hển, luồng nhiệt nóng hổi mà phun ở bên gáy cô, hàm răng ngậm đầu vú hết kéo vào rồi nhả ra, sau đó hút cả vào trong miệng thật mạnh, tạo nên âm thanh tấm tắc.

Trần Hương cảm giác như bị điện đánh trúng, cả người cô không kìm được mà run lên, đầu vú bị người đàn ông thô ráp này vừa cắn vừa mút, cơ thể bắt đầu nóng lên với khoái cảm kì lạ, bởi vì khó chịu mà cô bắt đầu giãy dụa, dùng hay tay đẩy đầu anh ra, miệng kêu lung tung: “Không phải… Huấn luyện viên… Ưm… Đừng… Đừng cắn…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận