Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Đêm Say Cuồng Loạn Của Nữ Ma Đầu

Đúng lúc đôi mắt đã díu lại vì mệt mỏi, màn hình điện thoại đặt trên bàn bỗng rung lên một tiếng “ting” nhẹ. Ánh sáng lóe lên, hiển thị một dòng tin nhắn ngắn gọn từ một số điện thoại lạ hoắc: “Vết cà phê hôm nay, cô đã dùng giấm trắng ngâm thử chưa?”

Tống Tư Ngâm sững người, buông chuột. Trong tâm trí cô chợt bừng lên hình ảnh người đàn ông mặc vest đen gặp trong thang máy lúc chiều tối. Góc nghiêng khuôn mặt cương nghị hoàn hảo, giọng nói trầm ấm đầy mị lực, cùng lời nhắc nhở tinh tế, lịch thiệp của anh đột ngột hiện về rõ mồn một như một thước phim quay chậm.

Cô nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười ngốc nghếch. Nỗi tủi thân, ấm ức dồn nén suốt cả buổi tối dường như được sự quan tâm bất ngờ, nhỏ bé này làm dịu đi không ít.

Cô cắn môi, ngón tay do dự một lát trên bàn phím rồi gõ dòng hồi âm: “Tôi chưa thử, để ngày mai tôi sẽ làm. Thật sự cảm ơn anh.”

Chỉ vài giây sau, đầu dây bên kia lại nhắn lại một tin: “Ừm, lúc ngâm cô nhớ cho thêm một chút muối tinh vào, hiệu quả tẩy trắng sẽ tốt hơn đấy. Làm việc cũng vừa thôi, nghỉ ngơi sớm đi.”

Tống Tư Ngâm úp mặt điện thoại xuống bàn, quay lại với màn hình máy tính, không hiểu sao tốc độ gõ phím của cô bỗng trở nên linh hoạt và nhanh nhẹn hơn hẳn, lồng ngực cũng vơi đi sự nặng nề.

Sáng ngày hôm sau.

Tống Tư Ngâm bước vào phòng giám đốc, rụt rè và cẩn trọng đặt bản tài liệu đã được chỉnh sửa lần thứ năm lên chiếc bàn làm việc rộng lớn của Diêu Ngân Linh.

Diêu Ngân Linh đang tựa lưng thư thái vào chiếc ghế da thật đắt tiền, mái tóc xoăn sóng lớn màu đỏ rượu vang được uốn lọn tỉ mỉ buông xõa trên bờ vai kiêu kỳ. Động tác lật tài liệu của cô ta thô bạo và nhanh như người ta đang quét rác, đôi mày thanh tú chỉ khẽ nhíu lại đúng hai giây, rồi một giọng nói lạnh lẽo chẳng vương chút hơi ấm nào vang lên: “Tối nay tôi có bữa tiệc rượu tiếp khách hàng quan trọng. Cô liệu hồn mà ăn mặc cho đàng hoàng, nhớ mang theo bản phương án này, đừng có vác cái mặt đến muộn.”

Cổ họng Tống Tư Ngâm lập tức thắt lại, mười đầu ngón tay khẽ cuộn tròn trong vô thức. Cơn ác mộng từ cái cảnh đi tiếp khách lần trước ở công ty cũ bỗng ùa về — tay giám đốc hói đầu viện cớ mời rượu rồi cố tình ép sát cơ thể mỡ màng, hôi hám của gã vào người cô. Hơi thở sặc sụa mùi rượu trắng trộn lẫn với mùi mồ hôi chua loét phả rát bên tai, cùng bàn tay nhớp nháp mơn trớn trên đùi, cảm giác buồn nôn, ghê tởm ấy đến tận bây giờ vẫn khiến cô nổi gai ốc.

Thế nhưng, Diêu Ngân Linh là Giám đốc bộ phận Marketing quyền sinh quyền sát trong tay, một nhân viên quèn đang thử việc như cô lấy đâu ra tư cách để lắc đầu từ chối? Cô chỉ đành cắn răng, cúi gằm mặt đáp: “Dạ, em biết rồi thưa giám đốc Diêu.”

Đêm đến, tại phòng VIP của một nhà hàng hạng sang.

Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt chói mắt khiến người ta dễ sinh hoa mắt chóng mặt. Máy sưởi trong phòng bao được bật hết công suất, không khí đặc quánh mùi thức ăn và rượu mạnh làm Tống Tư Ngâm cảm thấy ngột ngạt đến tức ngực, khó thở.

Vị khách hàng VIP — tổng giám đốc Vương, một gã đàn ông trung niên bụng phệ — vừa ngồi phịch xuống ghế đã ngay lập tức rót đầy một ly rượu Mao Đài rót tràn ra ngoài, xách ly tiến lại sát sạt Diêu Ngân Linh. Gã nhếch mép cười, nụ cười bóng nhẫy đầy ẩn ý nhục dục: “Giám đốc Diêu à, cô xinh đẹp thế này, ly rượu này nhất định cô phải nể mặt Vương mỗ mà uống cạn. Hợp đồng béo bở này ký có thành hay không, còn phải xem hôm nay cô Diêu có nhiệt tình nể mặt tôi hay không đã.”

Bàn tay đang cầm đũa của Diêu Ngân Linh khẽ khựng lại, nhưng cô ta tuyệt nhiên không thèm ngẩng đầu lên nhìn gã béo lấy một cái. Cô ta chỉ khẽ nghiêng gương mặt kiêu ngạo sang phía Tống Tư Ngâm, giọng nói lạnh tanh vang lên mang theo mệnh lệnh sắt đá không cho phép kẻ bề dưới chối từ: “Tống Tư Ngâm, cô cầm ly uống thay tôi.”

Tống Tư Ngâm sững sờ đánh rơi cả đũa. Cô vừa hé miệng định nói mình bị dị ứng cồn, không uống được rượu mạnh thì đã bắt gặp ngay ánh mắt sắc như dao bầu, lạnh lẽo thấu xương của Diêu Ngân Linh găm thẳng vào mặt mình.

Ánh mắt ấy như hàng ngàn mũi băng nhọn đâm xuyên qua da thịt khiến cô rùng mình khiếp sợ, hoàn toàn không còn dũng khí để mở miệng phản kháng. Bàn tay run rẩy của cô đành đưa ra nhận lấy ly rượu to bự từ tay gã Vương béo, cô nhắm tịt mắt, ngửa cổ dốc cạn chất lỏng trong vắt nhưng cay xé lưỡi ấy thẳng vào cuống họng.

Cổ họng cô bỗng chốc cháy bừng lên đau rát như bị lửa đốt, chất lỏng đi tới đâu dạ dày bắt đầu cuộn trào, quặn thắt tới đó. Vậy mà Diêu Ngân Linh ngồi cạnh đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên coi cô sống chết ra sao, cô ta cứ thế tao nhã nhấp môi thưởng thức trà, tiếp tục dùng những lời lẽ sắc sảo để bàn bạc công việc với gã tổng giám đốc Vương, cứ như thể cái người vừa bị ép uống một ly rượu độc thay cô ta hoàn toàn không tồn tại trong căn phòng này.

Khoảng thời gian địa ngục sau đó, Diêu Ngân Linh không hề nương tay, đem Tống Tư Ngâm biến thành tấm bia đỡ đạn sống. Bất kể là ai đến kính rượu, cô ta đều mặt lạnh đẩy thẳng ly rượu sang cho trợ lý của mình, giọng điệu ngang ngược hiển nhiên: “Bên phía tôi còn rất nhiều điều khoản chi tiết cần phải bàn bạc kỹ lưỡng với tổng giám đốc Vương, để trợ lý Tống của tôi bồi rượu các vị là được rồi.”

“Tống Tư Ngâm, người ta là trợ lý tổng giám đốc đến mời rượu cô kìa, sao cô còn đứng đực ra đấy không uống? Cô không hiểu quy củ trên bàn nhậu à?”

Tống Tư Ngâm nhắm mắt nhắm mũi uống cạn hết ly này đến ly khác, hậu vị của thứ rượu trắng nặng đô ngày càng bốc lên não dữ dội. Trước mắt cô bắt đầu quay cuồng chao đảo, những bóng đèn pha lê trên trần nhà phân tách thành nhiều chiếc. Cô cảm nhận rõ rệt hai gò má mình đang nóng ran như hơ lửa, bước chân bước đi lảo đảo, loạng choạng chực ngã. Nhưng từ đầu đến cuối bữa tiệc, Diêu Ngân Linh chưa từng ban phát cho cô lấy một câu hỏi han “cô có uống được nữa không”. Thậm chí lúc Tống Tư Ngâm bị sặc rượu ho rũ rượi, nước mắt nước mũi tèm lem, Diêu Ngân Linh còn nhăn mặt khó chịu ra mặt, gắt gỏng cho rằng cô đang làm gián đoạn cuộc đàm phán ngàn vàng của mình:

“Có ho thì ráng mà nhịn đi, đi ra ngoài mà ho, đừng có làm tôi mất mặt trước các vị khách hàng lớn ở đây.”

Khi tàn tiệc bước ra khỏi phòng, Tống Tư Ngâm đã say đến mức hai chân nhũn như bún, đứng không vững, cô phải bám chặt lấy vách tường cẩm thạch mới miễn cưỡng không ngã gục xuống sàn.

Diêu Ngân Linh đứng dựa vào cửa kính bên cạnh, gương mặt vốn trắng trẻo giờ đây cũng đỏ bừng bừng vì rượu. Ánh mắt cô ta lờ đờ, chếnh choáng nhưng vẫn cố giữ lấy cái vẻ hống hách, kiêu ngạo của một đại tiểu thư, ra lệnh cho cô thư ký đang hớt hải chạy tới đón: “Đưa tôi về khách sạn nghỉ ngơi, tiện thể lôi cả cô ta đi theo, trông chừng cho kỹ, đừng để cô ta nôn mửa làm trò cười cho thiên hạ giữa đường.”

Đến sảnh khách sạn năm sao.

Cô thư ký đang đỡ Diêu Ngân Linh thì đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại. Vừa nghe xong, cô ta cúp máy, vẻ mặt sốt ruột hoảng hốt dậm chân ầm ĩ: “Giám đốc Diêu ơi chết em rồi, trong nhà em có việc gấp phải về ngay! Em đã đặt sẵn hai phòng rồi, phòng 1208 là phòng VIP của chị, còn phòng 1209 là cho Tiểu Tống nghỉ tạm. Thẻ phòng ở đây…”

Lời còn chưa dứt, Diêu Ngân Linh đã thô bạo giật phắt lấy hai chiếc thẻ phòng từ tay thư ký, tùy tiện ném một cái về phía Tống Tư Ngâm, giọng lè nhè mất kiên nhẫn: “Biết rồi biết rồi, cô cút mau đi cho khuất mắt. Tống Tư Ngâm, qua đây đỡ tôi lên phòng, đừng có đứng lờ đờ ra như con ngốc thế nữa.”

Tống Tư Ngâm lảo đảo lết tới, cố sức đỡ Diêu Ngân Linh đi vào thang máy. Phần lớn trọng lượng của cô sếp say xỉn đè ập lên đôi vai gầy của cô. Hơi thở ấm nóng phả sát vào cổ Tống Tư Ngâm, mang theo mùi rượu ngoại nồng nặc trộn lẫn với thứ mùi nước hoa đắt tiền nồng gắt, sự kết hợp ấy xộc thẳng vào mũi khiến Tống Tư Ngâm quặn ruột buồn nôn.

Diêu Ngân Linh tựa đầu vào vai cô, miệng vẫn không ngừng lải nhải mắng nhiếc: “Cái đồ vô dụng ăn hại, mới uống có chút rượu nhạt mà đã đứng không vững rồi. Nếu không phải đêm nay không có người thay thì tôi thèm gì vác cái mặt cô đi cùng…”

Trong cơn say chếnh choáng, đầu óc quay cuồng và sự mắng chửi léo nhéo bên tai, Tống Tư Ngâm hoa mắt nhìn nhầm số phòng. Cô quẹt thẻ, loạng choạng đẩy cửa đưa Diêu Ngân Linh vào thẳng phòng 1209.

Vừa vật được cơ thể nặng trĩu của Diêu Ngân Linh nằm ịch xuống chiếc giường nệm trắng muốt, Tống Tư Ngâm đã bị đối phương đẩy một cú lảo đảo: “Được rồi, cô cút ra ngoài đi, đừng có đứng đây làm chướng mắt tôi nữa. À, nhớ lấy hộp khăn tẩy trang trong túi xách của tôi ra, để sẵn lên tủ đầu giường cho tôi.”

Tống Tư Ngâm ôm trán, cố nén cơn chóng mặt đang cuồn cuộn ập tới, khom người lục tìm hộp khăn tẩy trang trong chiếc túi xách đắt đỏ của Diêu Ngân Linh, đặt cẩn thận lên tủ rồi mới chậm chạp xoay người đi ra ngoài cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận