Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiền của kim chủ là tiền chữa bệnh cho mẹ, vậy nên cô nhất định không thể vuột mất kim chủ được!

Trần Khả Nhân nhắm nghiền hai mắt nằm trên giường, lông mi vừa dài vừa dày khẽ run lên như ẩn giấu đi những giọt nước ở bên trong. Cô vô cùng lo lắng, nghe thấy tiếng cười của người đàn ông thì mới khẽ mở mắt ra đầy khó hiểu.

Thì ra Tống Hạo Hiên thấy cô nằm ngay ngắn như vậy, cơ thể cứng đờ cứ như là một tấm ván gỗ nên cũng không hề có một chút hứng thú nào, nhưng chẳng biết tại sao lại cảm thấy phản ứng của cô có hơi buồn cười, lại nghĩ đến hành vi vừa rồi của cô khiến anh không thể nào ngăn được tiếng cười của mình, cho đến khi cô gái nhỏ mở mắt và nhìn anh đầy luống cuống.

Tống Hạo Hiên ngừng cười và nói: “Rất căng thẳng? Vừa rồi sao cô không căng thẳng như thế?”

Trần Khả Nhân nhanh chóng đỏ mặt: “Tôi, tôi…”

Vừa rồi cũng không phải là do cô cố ý, cô nghĩ rằng Tống Hạo Hiên sẽ không thích cô vì tuổi của cô còn nhỏ, cho nên sau đó đã vội vàng, hoảng hốt ôm lấy eo của anh không buông, còn chủ động cởi quần áo trước mặt anh, sau đó Tổng Hạo Hiên cũng thuận nước đẩy thuyền mà đẩy cô lên giường… Nhưng không hiểu tại sao cô lại bắt đầu lo lắng.

Trần Khả Nhân yên lặng nhìn anh một cái, cố gắng thả lỏng cơ thể: “Tôi, tôi có thể!”

Tống Hạo Hiên mỉm cười, vươn tay vuốt nhẹ eo cô, trêu chọc đến mức khiến cho cơ thể của cô gái run lên. Anh cúi xuống bên tai cô hỏi mập mờ: “Thật sự có thể sao?”

Nói chung là cô gái nhỏ chưa bao giờ bị người khác giới đối xử như vậy nên cực kì không quen nhưng cũng không dám chống đối chút nào. Nhưng thật sự kì lạ là dáng vẻ ngây ngô này lại khiến cho anh có hứng thú hơn nhiều so với những người phụ nữ trước đây.

Trần Khả Nhân đỏ mặt đánh bạo mà hôn Tống Hạo Hiên một cái, cô ngượng ngùng nói: “Tôi có thể.”

Tống Hạo Hiên nhíu mày, xúc động ngậm lấy môi cô, không ngờ rằng cảm giác lại rất tốt nên tiếp tục triền miên trên đôi môi kia cho đến khi môi mềm bị mút thỏa thích đến mức sưng lên. Rồi sau đó anh không hề giảm đi hứng thú mà đưa đầu lưỡi linh hoạt vào thăm dò trong miệng cô, cuốn lấy chiếc lưỡi không chịu thả ra.

Động tác của người đàn ông không hề dịu dàng, đàn ông giống như anh thì cho dù ngoài mặt có tỏ ra hiền lành nhưng thực chất sự cường bạo bên trong anh không thể thay đổi được, vừa lên trên giường đã lộ nguyên hình.

Tuy rằng Trần Khả Nhân có phần choáng váng nhưng trực giác vẫn rất là nhạy bén, nếu là lúc trước thì khi gặp được nhân vật nguy hiểm như vậy chắc cô đã sợ hãi mà chạy trốn từ lâu, nhưng tình hình bây giờ không cho phép cô bỏ chạy, thế là cô chỉ có thể cố gắng thả lỏng cơ thể nhiều lần để thể hiện rằng mình đang rất biết chiều lòng người.

Không thể không nói rằng cô làm như vậy có thể gọi là mèo mù gặp cá rán.

Hôn đến mức cả người trở nên mơ màng thì Tống Hạo Hiên mới buông cô ra, ngón tay vuốt lên đôi môi xinh đẹp rồi lau đi nước bọt chảy ra khi hai người hôn nhau.

Tống Hạo Hiên tiến lại gần hơn, khuôn mặt đẹp trai của anh dường như được phóng to đến mức vô hạn trong mắt cô, lúc này Trần Khả Nhân mới nhìn thấy đôi con ngươi của anh như có màu xanh đậm, sau đó cô nghe thấy người đàn ông nói: “Tôi sắp bắt đầu.”

Cô chưa kịp hiểu rõ bắt đầu chuyện gì thì xoạt một tiếng, chiếc váy trên người cô đã bị xé toang.

Trần Khả Nhân kinh ngạc kêu lên một tiếng, hoảng hốt ngăn cản động tác của người đàn ông lại và cầu xin tha thứ một cách đáng thương: “Anh Tống, anh Tống đừng, chiếc váy này không phải là của tôi… Không phải của tôi… Nếu xé hỏng thì phải bồi thường… Tôi không đền nổi…”

Khóe mắt cô chợt đỏ bừng, chiếc miệng nhỏ cũng trở nên đỏ chói, trên khuôn mặt nhỏ cũng hiện lên sắc xuân tràn đầy. Mà chiếc váy rách rưới đang nằm trên người cô khiến lan da trần trụi trắng như tuyết lộ ra, thấy rõ cả nội y bên trong, đặc biệt là bộ đồ lót in mèo hello kitty.

Bình luận (0)

Để lại bình luận