Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ khi anh giữ chặt lấy tôi như để cố định cơ thể, tôi mới kịp mở mắt ra và thấy một chiếc xe đang lao thẳng về phía xe chúng tôi.

Ánh sáng trắng chói lòa.

Ký ức sau đó như những mảnh vỡ. Khi nhận ra, anh đã ôm tôi và kéo ra khỏi xe. Tôi nhìn thấy bố mẹ ở ghế trước, đầu họ cúi gục. Nhìn từ phía sau, mặt bên dính đầy máu.

“Ơ…?”

Ký ức như những mảnh ghép vụn vỡ. Tôi vẫn không đủ can đảm để ghép chúng lại. Mùi khét lẹt xộc vào mũi, cơn đau, và ánh mắt anh nhìn tôi, hơi thở ngắt quãng của tôi.

Tôi thở mà đau như thể bụng bị bóp chặt. Không thể nói được. Tôi chỉ hổn hển.

“…Mẹ, hộc, bố thì sao? Anh ơi?”

Anh kéo tôi ra khỏi xe trước. Tôi hoảng loạn đến mức tưởng như một người sắp chết đuối, bám chặt lấy anh khi anh đặt tôi nằm trên bãi cỏ gần lề đường. Rồi tôi hỏi. Và đồng thời, một tiếng “đùng!” đinh tai nhức óc vang lên.

Anh nhìn lại. Tôi cũng nhìn theo.

Nơi ánh mắt chúng tôi hướng đến, chiếc xe đang bốc cháy.

Đùng đoàng! Đùng!

Tiếng xe nổ và cháy liên tiếp vang lên.

Từ hôm đó, anh không bao giờ bộc lộ cảm xúc của mình về vụ việc ấy. Anh không nói với bất kỳ ai cảm giác của mình khi chuyện đó xảy ra, cũng không hỏi tôi. Tôi không dám hỏi những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng anh. Với chính mình, và với anh.

Vì thế, chuyện đó ngầm trở thành… bí mật của riêng hai chúng tôi.

Dù có nghĩ thế nào thì người đáng lẽ phải sống sót hôm đó không phải là tôi.

Đáng lẽ phải là bố mẹ.

Liệu anh có nghĩ giống tôi không? Từ đó, tôi không bao giờ ngủ yên được nữa.

‘Anh có bao giờ hối hận vì lựa chọn sai lầm ấy không?’

Liệu anh có bao giờ oán giận hay căm ghét tôi không?

Vì đã chọn tôi, một kẻ vô dụng, chỉ là gánh nặng trong đời anh thay vì bố hoặc mẹ?

‘Giá mà anh oán giận và căm ghét em.’

Chính vì anh không oán giận tôi nên tôi không thể thốt ra dù chỉ một lời ‘Tại sao anh lại cứu em?’ Vì anh đã cứu tôi, nên từ đó trở đi tôi mãi mãi thuộc về anh.

Vì tôi có một bí mật phải giấu đi, vì một phần của tôi dường như đã chết và biến mất trong vụ tai nạn đó.

Để thoát khỏi sự ảnh hưởng của anh, tôi phải đền đáp lại cho anh những gì anh đã hy sinh vì tôi, thế nhưng tôi đã khiến anh mất đi quá nhiều.

Và đó là thứ không gì trên đời này có thể bù đắp được.

Sau vụ tai nạn đó, với tôi, anh không chỉ là cha mẹ mà còn như một vị thần. Và chính cảm giác tội lỗi về chuyện đó… đã trở thành viên đá nền, xây nên bức tường giam cầm tôi.*

Đó là《Thùng rượu Amontillado》.

(*Trong “Thùng rượu Amontillado”, nhân vật Montresor đã dùng những viên đá để xây tường dưới tầng hầm để giam cầm và bỏ rơi nhân vật Fortunato cho tới lúc chết)

Sau sự kiện đó, tôi đã bất tỉnh trong một thời gian dài.

Khi tỉnh lại sau những cơn mê man trong tâm trí mịt mù, tôi thấy mình đang nằm trong một phòng bệnh đơn của bệnh viện tổng hợp. Qua cửa sổ, tôi thấy những con đường và tòa nhà xa lạ. Tôi mặc áo bệnh viện, và có ai đó đang gục đầu xuống bên cạnh tôi. Là anh trai tôi.

Tôi đã hy vọng ký ức cuối cùng trước khi ngất đi chỉ là một giấc mơ, nhưng anh trai tôi đang mặc một bộ vest đen thoảng mùi hương khói.

“Soobin à?”

Ngay khi tôi cố ngồi dậy thì anh như cảm nhận được động tĩnh, cũng ngẩng đầu lên. Tôi không thể thốt nên lời, chỉ run rẩy. Muốn nói gì đó, nhưng…

“Em…”

“Không sao đâu.”

Anh ôm lấy tôi trước khi tôi kịp nói hết.

“Không sao, không sao đâu, Soobin à.”

Nhưng tôi không hề ổn. Tất cả những gì tôi nhớ được đều kinh hoàng. Tôi ôm chặt lấy anh. Anh khẽ vỗ về tôi. Cơn đau ập đến. Anh đỡ tôi nằm xuống nhưng tôi vẫn bám chặt vào vạt áo anh.

“Mẹ đâu?”

Rồi tôi hỏi.

“Anh ơi, mẹ đâu? Bố đâu?”

Anh không trả lời.

Thời gian trôi qua, đã vài tháng kể từ sự kiện đó. Tôi thậm chí còn không được nhìn thấy tang lễ của bố mẹ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận