Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hơi Ấm Và Sự Hoang Dã
Ăn xong, cô vội lau sạch miệng, rồi cười hì hì với người đàn ông: “Cảm ơn anh, vất vả cho anh rồi.”.
Trần Chiêu Hàn chỉ nhếch môi. Gương mặt đẹp trai của anh mang một vẻ bất lực đầy cưng chiều. Anh lặng lẽ thu dọn bàn ghế, rồi đi rửa chén bát.
Khi anh từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy trong sân có thêm bóng dáng một cô gái, trong lòng anh nhất thời dâng lên một cảm giác không biết gọi tên là gì. Anh nhấc tay gãi gãi chân mày, đứng tại chỗ do dự vài phút. Sau đó, anh đi qua đó, phát hiện cô đã tựa vào chiếc ghế mây dưới gốc cây, ngủ thiếp đi mất rồi. Trông cô giống như đã rất mệt mỏi, hoặc có lẽ là nơi này quá thoải mái, anh thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng ngáy nho nhỏ của cô.
Mà bộ quần áo cũ của anh khi mặc lên người cô, trông càng khiến cô thêm nhỏ nhắn, xinh đẹp, và đặc biệt mềm mại.
Cô rốt cuộc là một cô gái như thế nào?. Đến từ đâu?. Tại sao lại đột nhiên xông thẳng vào mắt anh như thế này?.
Trần Chiêu Hàn chậm rãi ngồi xổm xuống, một bên gối chạm đất, kéo gần khoảng cách để nhìn cô cho kỹ. Gương mặt của cô gái không có một chỗ nào là không xinh đẹp. Chân mày cô cong cong một cách tự nhiên, nhìn qua rất dễ chịu. Lông mi vừa dài vừa cong, giống như một nàng yêu tinh. Chóp mũi nhỏ nhắn, đôi môi thì vô cùng mê người. Xuất phát từ bản năng nguyên thủy nhất, anh muốn sờ lên mặt cô một chút.
Nhưng hồi lâu sau, anh cũng chỉ dám cách một khoảng không thật gần, tỉ mỉ miêu tả lại khuôn mặt của cô trong tâm trí mình một lượt.
Có thể là do anh đã cô đơn quá lâu rồi. Cũng có thể là, cô vừa hay cần một người, còn anh, vừa hay muốn được người khác cần đến.
Anh chuẩn bị đứng dậy, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó. Anh vươn tay, nắm lấy bàn chân lạnh lẽo, mềm mại đang để trần của cô.
Từ Tư Nhan ngủ một giấc tỉnh lại, trời đã tối đen từ bao giờ. Cô đang định dụi mắt, thì phát hiện trên người mình đang đắp một tấm chăn bông, vừa sạch sẽ vừa mềm mại, giống hệt như chủ nhân của nó.
Trước đó cô không hề nhắc đến chuyện gọi điện thoại liên lạc với người thân bạn bè, Trần Chiêu Hàn cũng giả vờ như không biết. Anh đã giặt sạch bộ quần áo ướt mà cô thay ra, phơi khô ở sân sau. Anh cũng thuận tiện mở một thau nước lớn, định tắm rửa qua một lượt.
Phía sau nhà chính có một cánh cửa nhỏ, nối liền với sân sau. Sau khi Từ Tư Nhan tỉnh dậy không tìm thấy người, cô bèn muốn qua bên đó xem thử.
Trên chân tuy rằng vẫn còn bị thương, nhưng đã không ảnh hưởng nhiều đến việc đi lại. Cô ngồi dậy, thân thể trượt xuống khỏi ghế mây. Hai chân cô không đạp trên nền đất lạnh, mà lại đáp trúng một đôi dép lê đã được ai đó chắn sẵn ở dưới chân.
Cô cúi đầu, dùng chân trần đá đá đôi dép lê của người đàn ông. Cảm giác trong lòng cô cứ là lạ, hoặc có lẽ là chưa quen nên cô cũng không nghĩ quá nhiều. Cô vươn tay xuống, cởi luôn chiếc giày vải còn sót lại, rồi rất tự nhiên nhét chân vào đôi dép lê.
Hai bàn chân nhỏ nhắn, trắng nõn của cô nhỏ hơn đôi dép quá nhiều, gắng gượng lọt thỏm vào trong, dư ra hơn một nửa.
Khi cô đẩy cánh cửa sân sau ra, cảnh tượng trước mắt khiến gương mặt của Từ Tư Nhan phút chốc nóng bừng lên.
Cô dại ra mất vài giây, rồi nhanh chóng lùi về sau một bước, đóng sầm cửa lại. Cô xoay người tựa hẳn lên khung cửa, nhắm mắt lại, hơi thở có chút dồn dập.
Người đàn ông này… đúng thật là sống quá cuồng dã!. Bây giờ cô trốn đi, liệu có còn kịp không?.
Trần Chiêu Hàn đã nhìn thấy cô. Anh qua quýt lau khô nước trên người, mặc một chiếc quần ngắn sạch sẽ vào, rồi sải bước lớn đi qua. Anh đẩy cửa, nhìn thấy cô đã xoay lưng với anh, ngồi lại vào chiếc ghế mây.
Anh không nói gì, xoay người đóng cửa sân sau lại.
Từ Tư Nhan yên tĩnh ngồi đó một lúc. Không nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân truyền đến, cô mới đặt ly nước trong tay xuống, đứng dậy.
Anh đã vào phòng ngủ. Trần Chiêu Hàn vừa trải ga giường xong, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Từ Tư Nhan đứng tựa bên cửa. Lồng ngực anh bỗng dưng có chút nóng nực. Anh đứng bên giường, gần như là một động tác vô thức, anh đi về phía trước vài bước, rồi đột ngột dừng lại.
“Em có muốn đi tắm không? Tôi đã nấu sẵn nước nóng rồi.” Anh nói.
Từ Tư Nhan cảm thấy anh thật sự là một người đàn ông chu đáo. Cô nở một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng: “Được.”.
Buổi tối, tầm khoảng hơn tám giờ, gần chín giờ. Đèn trong phòng vẫn sáng, ánh đèn từ cửa nhà chính một đường chiếu thẳng vào trong sân, không gian tĩnh mịch, yên ả.
Tiếng nước chảy róc rách vang lên vô cùng rõ rệt. Cô gái đứng trong sân đơn giản tắm sơ qua. Trần Chiêu Hàn cũng không hề rảnh rỗi. Anh xách một cái ấm thiết màu trắng từ trong phòng bếp đi ra, nước lọc đun sôi mang theo hơi nóng hừng hực chảy từ miệng ấm, rót vào cái thau gỗ đã cạn nước của cô. Anh cảm thấy nhiệt độ tương đối ổn rồi thì mới dừng tay lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận