Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Quý và Phó Dụ tự động đóng lỗ tai lại, không nghe Phó Nhụy lải nhải nữa.

Xe dừng trước cửa nhà Hạ Quý, Phó Dụ xuống xe thu dọn đồ cho cô, “Không cần, để tớ tự mang vào cũng được!”

“Không sao.

” Phó Dụ kiên trì mang tới phòng khách Hạ gia mới rời đi.

“Hạ Hạ, chút nữa tớ đón cậu, trang điểm xinh đẹp gợi cảm một chút, đêm nay chị đây mang em đi tìm người yêu!” Phó Nhụy hạ cửa kính xuống hô to với Hạ Quý.

Cô rất muốn che kín miệng Phó Nhụy, kêu lớn tiếng như vậy làm ai cũng nghe được!

“Tạm biệt!” Hạ Quý vẫy tay với cô rồi lên tầng.

Bố mẹ Hạ Quý là công chức nhà nước, về tới nhà bố mẹ còn chưa tan tầm.

Hạ Quý thu dọn đồ đạc một chút, thoải mái tắm rửa một cái, nằm trên giường bật điều hòa.

Cô muốn ngủ không muốn làm gì hết đâu!!!

Nhưng nghĩ tới Phó Nhụy, tinh thần cô không khỏi dựng lên, có thể tưởng tượng, nếu cô không đi, Phó Nhụy nhất định chạy tới nhà khóc lóc kể lể.

Vốn chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng một khi Phó Nhụy khóc lóc kể lể, tất cả mọi người sẽ cho rằng đây là chuyện kinh động trời đất, so với Mạnh Khương Nữ còn lợi hại hơn, có thể khóc đến mức làm Hạ Quý sụp đổ.

Hạ Quý nghỉ ngơi trong chốc lát mới thay quần áo, thời gian chờ đợi còn lấy bánh quy ăn.

Không bao lâu sau, bố mẹ tan tầm trở về, Hạ Quý nói cho hai người biết ý định của mình, “Tối nay Phó Nhụy tìm con đi chơi, chắc đêm nay con sẽ về muộn một chút ạ.

“Được rồi, thi xong thì thả lỏng một chút.

” Mẹ Hạ rất thoải mái.

Phó Nhụy dẻo miệng, mỗi lần gặp bố mẹ Hạ sẽ nói chuyện với bọn họ vô cùng cao hứng.

Quan trọng nhất là, một năm nay có Phó Dụ học chung, thành tích của Hạ Quý cũng có một nửa công lao là của cậu.

Bọn họ không phải lần đầu tiên ra ngoài chơi, bố mẹ Hạ cũng không phải quá lo lắng, mấy đứa trẻ này vẫn có chừng mực!

“Cháu chào cô chú.

” Lúc này, Phó Dụ tới, “Cậu chuẩn bị xong chưa?”

“Đi thôi.

” Chắc chắn Phó Nhụy lười đi lên, mỗi lần đều bắt Phó Dụ lên gọi cô.

Hạ Quý lên xe, ngồi bên cạnh Phó Dụ, bởi vì Phó Nhụy và Diệp Hâm sớm đã ôm nhau bên dưới.

“Hâm Hâm, mấy ngày thi em thật vất vả.

” Phó Nhụy vùi trong lồng ngực Diệp Hâm làm nũng.

“Vất vả cho bảo bối của anh rồi.

” Diệp Hâm bắt lấy tay Phó Nhụy hôn hôn, khuôn mặt đau lòng.

Phó Dụ và Hạ Quý sớm đã ăn cẩu lương thành quen.

Đang làm nũng với Diệp Hâm, lực chú ý của Phó Nhụy bỗng dưng đặt lên người Phó Dụ và Hạ Quý.

“Hạ Hạ, không phải tớ bảo cậu mặc gợi cảm xinh đẹp sao? Cậu mặc gì vậy chứ?” Phó Nhụy ngồi bên cạnh Hạ Quý, vô cùng ghét bỏ quần áo cô mặc trên người.

“Tớ cảm thấy cũng được.

” Hạ Quý nhún vai.

Cô mặc một chiếc váy trắng ngắn tay, dài đến đầu gối, Hạ Quý rất thích chiếc váy này.

“Đêm nay chúng ta đi hộp đêm chơi, cậu mặc như vậy thì người đàn ông nào nhìn?” Phó Nhụy trợn mắt sau đó lấy hộp trang điểm đặt trên xe ra.

“Mang khuôn mặt này theo, có khi cậu cũng không vào được bên trong!” Động tác Phó Nhụy thành thạo bắt đầu trang điểm cho Hạ Quý.

Hạ Quý cũng bất đắc dĩ, gia cảnh và diện mạo cô cũng rất giống nhau, đều rất bình thường, dáng người tinh tế, hiện tại trang điểm nhàn nhạt như vậy rất hợp với cô.

Hạ Quý nghiêm túc nhìn on trang điểm cho mình, Phó Nhụy lớn lên xinh đẹp, khuôn mặt trang điểm mang theo mị hoặc.

Cô mặc trên người váy ngắn bó sát, đôi chân dài mảnh khảnh, b* ng*c mê người, mái tóc uốn xoăn, đúng là một tiểu yêu tinh quyến rũ.

Hạ Quý không giống Phó Nhụy cong trước cong sau, ngũ quan và dáng người bình thường, phong cách của Phó Nhụy làm sao cô có thể ‘hold’ được?

“Cậu muốn đi hộp đêm?” Hạ Quý bất giác hỏi.

“Tất nhiên rồi! Chờ mãi cuối cùng cũng 18 tuổi, phải đi hộp đêm chơi thôi!” Phó Nhụy xem như đương nhiên mà nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận