Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em chỉ nói sự thật.” Bá Vân đứng thẳng: “Cô có nên xin lỗi Kiều Đình hay không?”
“Vì cái gì mà tôi nên xin lỗi?” Cô giáo hỏi lại.
“Cô vu khống em ấy gian lận, lại cố ý sửa thành điểm không, em ấy đã chịu oan ức như vậy cô phải xin lỗi.”
“Làm gì có chuyện giáo viên xin lỗi học sinh?”
“Chỉ cần có sai phải xin lỗi.” Bá Vân nói nói một cách gay gắt: “Dạy bằng lời không bằng hành động gương mẫu, cô thân là giáo viên, làm sai lại không xin lỗi, cô dựa vào cái gì để làm giáo viên, làm tấm gương cho học sinh chứ?”
“Em… Chuyện hôm nay, tôi sẽ thông báo đến trường học của em.”
“Cô cứ đi, em là Ngụy Bá Vân, học sinh năm hai lớp số 1 của trường cấp ba S, toàn trường đều biết em.” Bá Vân lạnh lùng nói: “Cũng đúng lúc, nếu cô không xin lỗi em sẽ cho cả trường biết chuyện hôm nay cô đã làm! Để xem, các trường cấp ba cả nước này có người nào không biết Ngụy Bá Vân.”
“Hay là xin lỗi đi?” Phía dưới có người nói, lập tức có người tán thành.
“Kiều Đình không gian lận, cô giáo nên xin lỗi.”
“Hơn nữa ngày hôm qua Kiều Đình còn bị phạt đứng một tiết, thật đáng thương.”
“Cô giáo, cô mau xin lỗi thôi.” Có người hô to với giáo viên môn toán.
Yêu cầu xin lỗi này đã làm cô giáo mất hết mặt mũi, phẫn nộ thu don sách vở trên bàn lên.
“Tiết này tự học.” Giáo viên nổi giận đùng đùng mà đi.
“Nhân phẩm đúng là không có.” Học sinh bàn luận sôi nổi.
“Có phải đánh chết cô giáo cũng không xin lỗi?”
“Cô giáo làm như vậy thật là…”
“Bá Vân.” Kiều Đình đi tới trước mặt Bá Vân, chút nữa đã nhào lên người anh, may là lý trí vẫn còn, nhớ ra đây là phòng học, vội phanh lại: “Cảm ơn anh.”
“Qủy thích khóc.” Bá Vân cười lau sạch nước mắt ở má cô.
“Anh không đi học sao?”
“Anh xin nghỉ.” Bỗng nhiên anh nắm lấy cổ tay Kiều Đình: “Em cũng xin nghỉ đi.”
Trong tiếng trêu chọc, la hét, huýt sao của bạn học phía sau, Bá Vân kéo cô ra khỏi lớp.

Sau hai năm tốt nghiệp, đối với ngõ ngách trong trường, Bá Vân vẫn còn nhớ rõ.
Bá Vân dẫn cô đi vào sân tập gần kho dụng cụ, mở đèn lên, đóng cửa lại.
Trong kho có nệm, ngựa gỗ, vợt tennis, bóng… Rất nhiều dụng cụ thể thao khác, do lâu ngày không dùng nên bụi bẩn xen lẫn mùi hôi dày đặc, khiến cho kho chứa ngột ngạt, nhất là khi đóng cửa lại.
Kiều Đình không hiểu tại sao Bá Vân lại đưa cô đến đây.
Cô dựa lưng vào ngựa gỗ[1], trong ánh mắt đều là sự nghi hoặc.
“Bá Vân, vì sao chúng ta tới đây?”
Sau khi Bá Vân hôn Kiều Đình, hai cánh tay anh đặt hai bên người cô, giam cầm cô ở giữa, khuôn mặt anh hơi nghiêm túc, làm trong lòng cô bồn chồn.
“Người con trai hồi nãy là ai?”
Bá Vân hỏi một câu không đầu không đuôi, khiến Kiều Đình mờ mịt.
“Ai chứ?”
Ở đâu chui ra ‘người con trai’?
“Người ngồi ở phía sau em.”
“Sau lưng em…” Kiều Đình đột nhiên nhớ ra, người mà Bá Vân nói là ai: “Đó là Từ Sâm Gia, cậu ta đáng ghét lắm, cứ thích chọc em, cố tình chế giễu em làm em rất giận! Giống như lúc nãy vậy, nói em ngốc, gian lận này nọ.Tuy rằng cậu ta nói cũng không sai, nhưng nghe thì rất bực mình!Tại sao đầu óc thông minh lại cứ thích tổn thương người chứ.”
Ánh mắt Bá Vân híp lại tỏ vẻ không vui: “Thành tích cậu ta rất tốt ?”
“Đúng vậy, lần này kiểm tra chỉ có hai người đạt điểm tối đa, trong đó có cậu ấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận