Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rõ ràng trước bàn đăng ký cũng chỉ có một người, thế mà cô vẫn không dám bước vào.

Mãi cho đến khi Thẩm Ám bước ra cửa, toàn thân mặc áo sơ mi trắng tinh, thời điểm đón lấy ánh nắng tựa như một lớp ánh sáng vàng rực xuất hiện trước mặt cô.

Nhớ đến Thẩm Ám thì trái tim của Bạch Lê lại run lên.

Cùng lúc đó, màn hình của điện thoại đang đặt trên bàn sáng lên, có tin nhắn gửi đến trong wechat.

Cô mở ra nhìn, Thẩm Ám đã gửi qua một tin nhắn thoại, cô ngập ngừng một lúc lâu mới nhẹ nhàng mở ra, giọng nói của người đàn ông rất trầm, âm cuối còn có chút khàn khàn, rơi vào trong không khí dễ nghe giống như hương rượu vậy.

“Ngủ ngon nhé.


Từ tận đáy lòng của Bạch Lê hơi hơi phát run.

Chú mèo nhỏ nằm trong lồng sắt cũng “meo” một tiếng.

Bạch Lê quay đầu nhìn nó, “Em cũng cảm thấy giọng nói của anh ấy rất êm tai phải không?”
Ngón tay của cô nhấn nút phát lại giọng nói rồi cắn môi, “Chúng ta…nghe lại một lần nữa nha.


Trong đêm tối tĩnh lặng, điện thoại di động của cô thỉnh thoảng truyền ra giọng nói khàn khàn của người đàn ông, nghe đến cuối cùng thì cả người cô cuộn tròn vòng lấy đầu gối rồi vùi mặt vào bên trong, mái tóc dài đen nhánh rối tung lộ ra hai vành tai đã đỏ bừng lên.

Cô chịu đựng cả đêm, sau khi gửi PPT khẩn cấp đã làm xong qua cho Đới Mi, vì để nâng cao tinh thần chính mình nên đã đi rửa mặt.

Vốn dĩ Bạch Lê chỉ muốn nhấn nghe giọng nói thêm lần nữa, kết quả ngón tay lại nhấn nhầm, cô vô tình ấn cuộc gọi video gửi qua cho Thẩm Ám.

Vì thế mà lời mời trò chuyện video đã được gửi qua.

Bạch Lê lập tức sợ hãi đến mức tỉnh cả người, cô nhanh chóng tắt ngang lời mời, ngón tay run rẩy đến kịch liệt rồi nhìn chằm chằm vào điện thoại di động trong vài giây mới nhớ đến hiện tại đã ba giờ sáng.

Ắt hẳn là anh vẫn còn đang ngủ.

Cô chậm rãi thở phào ra một hơi, nào biết hơi thở vẫn còn chưa thở ra hết thì đã nhận được một cuộc gọi thoại của Thẩm Ám.

Bạch Lê ôm chặt cái gối chú dê nhỏ, lo lắng đến không biết phải nên làm gì.

Lần đầu tiên kết thúc, Thẩm Ám tiếp tục gọi lại lần thứ hai, cuối cùng Bạch Lê cũng nhận cuộc gọi.

“Xin, xin lỗi … Em, em không cẩn thận…” Cô lắp bắp giải thích, “Em ấn nhầm.


Thẩm Ám dường như mới vừa thức dậy, giọng nói đặc biệt khàn khàn, “Em phải bồi thường cho anh đó.


“Cái, cái gì?” Nghe được giọng nói khàn khàn đầy quyến rũ kia thì trái tim của Bạch Lê đều đình trệ luôn rồi.

“Anh đang mơ một giấc mộng đẹp thì bị em cắt ngang nó.

” Giọng nói của Thẩm Ám khàn đặc, “Em phải bồi thường cho anh.


“Xin, xin lỗi.

” Cô cực kỳ hoảng sợ.

Thẩm Ám xoa xoa dương vật đang gắng gượng trong quần, hô hấp cũng nặng nề đi vài phần, “Anh không cần lời xin lỗi.


“…Vậy thì, anh muốn gì?” Không hiểu vì sao Bạch Lê lại nghĩ đến hình ảnh hôn môi của anh, thanh âm cũng run lên một chút.

Anh dán điện thoại lại gần hơn, giọng nói khi trò chuyện cũng thật gần, âm thanh rất khàn cùng khí âm (*) phụ họa, vừa mê hoặc lại quyến rũ cực kỳ.

(*) ý chỉ độ vang hoặc sự khuếch đại của âm thanh.

“Muốn em.

”.

Thẩm Ám đúng là đang mơ một giấc mộng đẹp.
Bạch Lê trong mộng vừa nghe lời lại rất dính người.
Hai bàn tay nhỏ nhắn ôm anh, đôi chân trắng nõn quấn lấy eo anh còn Thẩm Ám không nhẹ không nặng mà đâm vào trong cơ thể của cô, bên tai quẩn quanh âm thanh mềm mại “bác sĩ Thẩm” của người kia, khí huyết của anh trào dâng, Thẩm Ám giữ chặt eo Bạch Lê mà điên cuồng đâm chọc vào bên trong.
Chỉ là vào thời điểm đó thì tiếng wechat vang lên, dù chỉ là một chút thôi nhưng Thẩm Ám ngay lập tức tỉnh dậy.
Dương vật cứng rắn trong đũng quần vẫn còn chọc lên thẳng tắp, trên đỉnh đã ướt một mảnh nhỏ, vốn dĩ anh muốn đi vào nhà vệ sinh để giải quyết cho xong rồi trở ra, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại cầm di động lên nhìn xem là ai đã gọi đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận