Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quyết Định Táo Bạo Và Cơn Giận Của Mỹ Nhân
Chiếc xe rung lắc theo nhịp chuyển động của hai người. Vân Nam Nam cưỡi trên người Bùi Trì, tóc tai rũ rượi, mồ hôi rịn ra trên trán, gương mặt đỏ bừng vì dục vọng. Cô nhấp nhô lên xuống, mỗi lần hạ xuống là nuốt trọn lấy “cây hàng” của anh, mỗi lần nâng lên lại kéo theo những sợi tơ tình nhớp nháp.
“Nhanh nữa lên em… siết chặt vào…” Bùi Trì ngửa cổ ra sau, tận hưởng khoái cảm điên cuồng mà cô mang lại. Tay anh bóp mạnh hai bầu ngực cô, nhào nặn chúng thành đủ hình thù.
“A… a… sướng quá… Bùi Trì… chim anh to quá… làm em sướng chết mất…” Vân Nam Nam rên rỉ không kiêng nể, những từ ngữ tục tĩu thốt ra từ miệng cô càng làm Bùi Trì hưng phấn hơn.
“Gọi ông xã đi… gọi ông xã anh cho em lên đỉnh…” Anh thúc mạnh từ dưới lên, chạm đúng điểm nhạy cảm nhất của cô.
“Ông xã… a… ông xã ơi… mạnh nữa đi… chịch chết em đi…”
Cao trào ập đến như cơn sóng thần. Vân Nam Nam co rút dữ dội, hét lên một tiếng rồi gục xuống vai anh. Bùi Trì cũng không kìm được nữa, gầm lên và bắn ra từng đợt tinh dịch nóng hổi vào trong bao.
Cả hai dính chặt lấy nhau, thở hổn hển. Không gian trong xe nồng nặc mùi tình ái.
Một lúc sau, Bùi Trì dọn dẹp “bãi chiến trường”, vứt cái bao cao su đã dùng vào túi rác, rồi lấy nước cho cô uống.
“Về nhà thôi, người dính nhớp khó chịu quá,” Vân Nam Nam uể oải nói.
Về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ xong, Bùi Trì đang lau tóc cho cô thì bất ngờ thả một quả bom: “Nam Nam, anh định đi thắt ống dẫn tinh.”
Vân Nam Nam đang tận hưởng sự phục vụ của anh, nghe xong câu này thì giật bắn mình, quay phắt lại: “Anh nói cái gì? Anh điên à?”
Bùi Trì bình tĩnh nhìn cô: “Anh nghiêm túc. Em không thích trẻ con, anh cũng không muốn em phải uống thuốc tránh thai hay lo lắng chuyện vỡ kế hoạch. Thắt đi cho an toàn.”
“Nhưng… nhưng đó là chuyện cả đời! Nhỡ sau này anh hối hận thì sao? Nhỡ bố mẹ anh biết thì sao? Họ chả tế sống em lên ấy chứ!” Vân Nam Nam hoảng loạn thật sự. Cô không muốn sinh con, nhưng cô cũng không muốn anh vì cô mà làm chuyện tổn hại đến cơ thể, hay triệt đường con cái của chính mình.
“Anh đã suy nghĩ kỹ rồi. Anh không hối hận. Có em là đủ rồi, con cái là cái duyên, không có cũng chẳng sao,” Bùi Trì ôm lấy vai cô, trấn an.
“Không được! Em không đồng ý!” Vân Nam Nam gạt tay anh ra, mắt đỏ hoe, “Anh đừng có tự quyết định. Giang Lâm An nó bị bệnh bất khả kháng, còn anh hoàn toàn bình thường. Anh làm thế em thấy áp lực lắm. Em là đứa ích kỷ, em không muốn gánh cái trách nhiệm làm tuyệt tử tuyệt tôn nhà họ Bùi đâu!”
Thấy cô phản ứng dữ dội, Bùi Trì thở dài, kéo cô vào lòng dỗ dành: “Được rồi, được rồi, anh chưa làm mà. Mới chỉ là dự định thôi. Em đừng khóc, xấu lắm.”
“Anh hứa đi, không được lén lút đi làm,” cô sụt sịt.
“Anh hứa. Nhưng nếu sau này em vẫn không muốn sinh, thì anh vẫn sẽ làm. Anh không muốn em phải chịu đau đớn vì phá thai hay sinh nở nếu em không muốn.”
Vân Nam Nam dụi đầu vào ngực anh, lòng vừa giận vừa thương. Cái tên ngốc này, yêu cô đến mức này sao?
“Nếu… nếu sau này em đổi ý, muốn sinh cho anh một đứa thì sao?” cô lí nhí hỏi.
Bùi Trì cười, hôn lên tóc cô: “Thì chúng ta sinh. Còn nếu anh già quá rồi, thắt rồi không tháo được, thì mình nhận nuôi. Miễn là có em bên cạnh, thế nào cũng được.”
Câu trả lời của anh khiến Vân Nam Nam cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, dù miệng vẫn lầm bầm chửi anh là “đồ điên”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận