Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Người Đàn Ông Bí Ẩn & “Thể Dục” Buổi Sáng Trên Ban Công
Lâm Tuyết về đến nhà sau giờ học, vừa bước vào cửa đã thấy một đôi giày da nam lạ lẫm.
“Mẹ ơi, nhà có khách ạ?” Cô gọi vọng vào.
Từ phòng khách, một người đàn ông cao lớn bước ra. Hắn mặc áo sơ mi trắng xắn tay áo để lộ cánh tay rắn chắc màu đồng hun, khuôn mặt góc cạnh nam tính, toát lên vẻ phong trần, bụi bặm khác hẳn với vẻ lịch lãm của Chu Thanh hay vẻ tri thức của Trình Hựu.
“A Tuyết về rồi đấy à? Đây là Hứa Huân, em họ xa của bố con, con gọi là tiểu thúc nhé”. Mẹ Lâm giới thiệu.
Hứa Huân nhìn cô cháu gái xinh đẹp trước mặt, ánh mắt loé lên một tia sáng kỳ lạ, khoé môi nhếch lên nụ cười nửa miệng: “Chào cháu, Lâm Tuyết. Đã lớn thế này rồi sao?”
Lâm Tuyết cảm thấy ánh mắt hắn như có luồng điện, nhìn thấu tâm can mình. Cô lễ phép chào hỏi, nhưng trực giác mách bảo người đàn ông này… rất nguy hiểm.
Sáng hôm sau, Lâm Tuyết dậy sớm ra ban công hít thở không khí trong lành. Cô mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, vươn vai đón ánh nắng sớm.
Bất ngờ, một vòng tay rắn chắc ôm lấy eo cô từ phía sau. Hơi thở nóng rực phả vào gáy khiến cô giật mình.
“Tiểu thúc? Thúc làm gì vậy?”
Hứa Huân không trả lời, bàn tay thô ráp luồn vào trong váy ngủ, vuốt ve bụng phẳng lì của cô, rồi trượt dần lên trên, bao trọn lấy bầu ngực không phòng bị.
“Chào buổi sáng, cháu gái”. Giọng hắn khàn khàn, đầy dục vọng.
Lâm Tuyết hoảng hốt nhìn xuống sân, thấy mẹ cô đang lúi húi tỉa hoa ngay bên dưới. Chỉ cần mẹ ngẩng đầu lên là sẽ thấy hết!
“Buông ra… mẹ cháu ở dưới…” Cô thì thầm, cố gỡ tay hắn ra.
“Yên tâm, bà ấy không thấy đâu”. Hứa Huân cười khẽ, tay kia kéo quần lót của cô xuống, ngón tay thâm nhập vào nơi tư mật đang co rút vì sợ hãi.
“Ưm… đừng…”
Hắn ép cô tì người vào lan can ban công, từ phía sau vạch váy cô lên, rồi không báo trước, đâm phập côn thịt cương cứng vào.
“A…” Lâm Tuyết cắn chặt môi, tay bám chặt vào lan can sắt lạnh lẽo.
Hứa Huân bắt đầu di chuyển, chậm rãi nhưng chắc chắn. Mỗi cú thúc đều mạnh mẽ, sâu hoắm. Hắn vừa làm vừa quan sát mẹ Lâm ở dưới sân, cảm giác lén lút ngay trước mắt người nhà khiến hắn hưng phấn tột độ.
“A Tuyết, con dậy rồi à?” Tiếng mẹ Lâm vọng lên.
Lâm Tuyết giật bắn người, tiểu huyệt co thắt dữ dội kẹp chặt lấy “cậu nhỏ” của Hứa Huân khiến hắn suýt xuất. Hắn xấu xa thúc mạnh một cái, ép cô phải trả lời.
“Dạ… con… con đang tập thể dục ạ…” Giọng cô run rẩy, vỡ vụn.
“Ừ, tập đi cho khoẻ”. Mẹ Lâm lại cúi xuống làm việc, không hề hay biết con gái mình đang bị “tập thể dục” theo một cách kịch liệt nhất trên ban công.
Hứa Huân cười đắc ý, tăng tốc độ, đâm rút điên cuồng, đưa cả hai lên đỉnh vu sơn trong ánh nắng ban mai rực rỡ và tiếng chim hót líu lo, ngay trên đầu người mẹ đang chăm chút cho khu vườn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận