Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Và xe lăn của cô vừa cán qua tay Diệp Nam Phong.

Bản thân Diệp Chi bị mù nên không thể chăm sóc anh trai, sau khi anh được đưa đến bệnh viện, các đồng nghiệp của anh đều bận trước bận sau quan tâm đến anh.

Một đồng nghiệp giải thích về bệnh tình của anh: “Anh trai em là bị say nắng, gần như suy tuần hoàn. Sao lại để nghiêm trọng đến vậy? Ở nhà nóng lắm à?”

Bị say nắng đến ngất, chân tay trở lạnh, đây là tình trạng nguy hiểm đến tính mạng.

Diệp Chi lắc đầu: “Trong nhà không nóng, anh ấy mua cơm về cho em xong thì bị vậy.”

Khương Ninh Ninh ngẫm nghĩ một lúc: “Có phải là nhà hàng Triệu Việt Vị không? Chị có nghe anh trai em nhắc tới là em thích ăn ở đó.”

“Đúng vậy.”

“Nhà hàng đó không nhận giao hàng, hôm nay thời tiết đột nhiên trở nóng, cũng chỉ có kẻ ngốc như anh ấy mới đi xếp hàng vào ngày này.”

Diệp Chi trầm mặc.

Anh trai cô xưa giờ đều như vậy, cứ âm thầm chiều chuộng cô.

Nhưng bây giờ cô không thể phân biệt được đâu là thật đâu là giả.

Thẳng đến rạng sáng, Diệp Nam Phong vẫn chưa tỉnh dậy, Diệp Chi nhìn một bên mặt nghiêng của anh, đường nét rắn chắc nam tính, cô chưa từng thấy ai có khuôn xương mặt đẹp như anh.

Là kiểu mà các cô gái đều thích….

Chờ đã!

———————————–

Diệp Chi bỗng nhiên từ trên giường bật dậy, dụi dụi hai mắt mình, lại nhéo vào da thử, sau khi xác định được cảm giác đau mới biết mình không phải nằm mơ.

Mắt cô đã có thể nhìn thấy, còn chân thì sao?

Cô thử đặt hai chân xuống giường rồi chống người dậy, mặc dù còn hơi yếu nhưng cố gắng vẫn có thể đi được một hai bước chân.

Thân thể khôi phục làm cô hoàn toàn tỉnh ngộ.

Đúng là anh hai sao…..

Cô nhìn về phía Diệp Nam Phong đang nằm trên giường, hốc mắt lập tức đỏ lên.

Anh trai cô, người luôn cổ vũ cô hy vọng vào cuộc sống, thực sự đã bỏ thuốc để cô tàn tật hai chân cả đời.

Anh ấy là anh ruột của mình, nhưng lại ghét mình đến vậy sao?

Nhìn thấy lông mày và mí mắt anh khẽ động, hình như đang có dấu hiệu tỉnh lại, Diệp Chi chống nạng bỏ chạy.

—-

Diệp Chi đã gặp Hạ Tình và Hạ Thư Niên.

Khi cô nhìn thấy Hạ Thư Niên thì không nhịn được chua xót trong lòng, hai người vốn dĩ là người yêu nhưng lại phải chia tay vì tai nạn ngoài ý muốn của cô. Giờ đây cô còn bị anh trai dụ dỗ mà phát sinh quan hệ, anh ấy thậm chí còn làm tổn thương cơ thể của mình.

Anh ấy đã từng là một người anh rất tốt.

Nỗi bất bình trong lòng nhất thời không thể kiềm chế được, cô ôm lấy Hạ Tình khóc nức nở: “Đúng là anh ấy, là những thuốc đó có vấn đề.”

Hạ Tình nghi hoặc nói: “Không có, kết quả kiểm tra đúng là thuốc dùng để điều trị cho cậu.”

Diệp Chi lau nước mắt: “Cậu đừng an ủi tớ, Thư Niên đã nói với tớ rồi.”

Hạ Tình trừng mắt với Hạ Thư Niên: “Cho dù anh muốn Chi Chi được điều trị tốt hơn thì cũng không thể lừa cô ấy như vậy chứ. Việc bọn mình nghi ngờ Diệp Nam Phong không điều trị tốt cho cô ấy nhưng không có chứng cứ, anh cũng không thể vô duyên vô cớ mà bịa đặt người ta. Anh nghi oan cho anh trai cô ấy chẳng lẽ không nghĩ tới Chi Chi sẽ buồn sao?”

Diệp Chi ngẩn người, nhìn về phía anh.

Hạ Thư Niên lau nước mắt cho cô: “Thực xin lỗi Chi Chi, anh chỉ muốn em đổi một bác sĩ khác, người thân chữa trị sẽ có yếu tố cảm xúc bên trong. Bệnh tình của em cứ chậm chạp không khỏi, nên anh cũng vì quá lo lắng cho em nên mới làm vậy.”

Diệp Chi nhìn về phía Hạ Tình hỏi: “Thật sao?”

Hạ Tình gật đầu khẳng định: “Thật mà, cậu đừng nghĩ nhiều, tên lừa đảo này chỉ vì muốn cậu ra ngoài gặp anh ấy thôi.”

Hạ Thư Niên lừa cô, nhưng anh lại không nói âm mưu của mình với Hạ Tình, lời nói dối vụng về ngay lập tức bị vạch trần, có lẽ anh cũng không có ý đồ gì khác.

Nếu không biết những chuyện đó, cô thật sự sẽ nói anh trai đổi bác sĩ khác cho mình.

Ánh mắt Diệp Chi bỗng nhiên thấy một bóng dáng.

Cô quay lại và nhìn thấy Diệp Nam Phong.

Lúc này anh vẫn đang mặc áo bệnh nhân, ai cũng có thể nhận ra anh vừa mới tỉnh lại và từ bệnh viện ra, đôi môi trắng bệch, sắc mặt âm trầm và tiều tụy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận