Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào buổi chiều, Dịch Nhữ đăng một bài đăng lên một trang web ẩn danh có lượng truy cập cao để nhờ giúp đỡ, nhưng cô vội xóa nó ngay trước khi có người nhấp vào.

Hạ Cảnh Chiêu là một sinh viên khoa máy tính, với ham muốn kiểm soát hiện tại của anh, chiếc máy tính xách tay này có khi cũng đã bị động tay động chân rồi.

Luận văn của Dịch Nhữ yêu cầu gần 20.000 từ, nếu như trước kia thì không khó để cô hoàn thành nó trong vòng hai ngày, nhưng bây giờ đầu óc của cô chỉ có thể quan tâm đến việc làm thế nào để trốn thoát ra bên ngoài, cô không thể tập trung một chút nào.

Dịch Nhữ cắn môi suy nghĩ.

Nếu Hạ Cảnh Chiêu làm giáo viên, anh sẽ là người khó tính nhất. Hoàn toàn không hề xem xét đến trạng thái của học sinh và cũng không cho đủ thời gian để làm, chỉ cần không hoàn thành sẽ bị khiển trách.

Tối hôm đó, Hạ Cảnh Chiêu đến.

Việc đầu tiên anh làm khi bước vào là kéo cà vạt.

Mỗi lần Hạ Cảnh Chiêu muốn làm cô hoặc trừng phạt cô, anh đều sẽ làm động tác này, theo thời gian, nó trở thành một tín hiệu nguy hiểm và sắc tình trong mắt Dịch Nhữ.

Bàn tay đang gõ bàn phím của Dịch Nhữ hơi khựng lại.

Hạ Cảnh Chiêu đi tới phía sau cô, nghiêng người tới nắm lấy bàn tay đang di chuyển chuột của Dịch Nhữ, điều khiển tay cô cuộn chuột.

Anh thản nhiên nhận xét: “Giỏi quá, hôm nay mới chỉ viết được 2.000 chữ thôi.”

“Ngày mai… tôi sẽ viết xong.”

Hạ Cảnh Chiêu nghe xong cười khẽ một tiếng, mang lại cảm giác không rét mà run cho người khác, Dịch Nhữ đề phòng mà cứng đơ eo, Hạ Cảnh Chiêu buông cô ra, đi đến ghế sô pha ngồi xuống.

“Đừng viết nữa, lại đây.” Hạ Cảnh Chiêu nói.

Lại là giọng điệu ra lệnh như vậy, Dịch Nhữ lo lắng nắm chặt tay áo, đứng dậy bước tới.

Dây xích chân cọ vào lớp lông mềm mại trên thảm phát ra tiếng sột soạt, cô chần chừ đứng trước mặt Hạ Cảnh Chiêu, dùng sức kéo gấu áo xuống. Hạ Cảnh Chiêu không nói gì, chỉ liếc nhìn cô từ trên xuống dưới.

Một lúc sau, anh mới nặng nề nói: “Quỳ xuống.”

“Cái gì?”

Dịch Nhữ không thể tin nổi, sắc mặt tái nhợt, cô chưa bao giờ quỳ lạy ai khác ngoài bố mẹ mình, sao Hạ Cảnh Chiêu có thể đối xử với cô như vậy…

Ánh mắt Hạ Cảnh Chiêu sắc như dao găm, gằn từng chữ một: “Tôi nói, quỳ xuống.”

Dịch Nhữ bất động hồi lâu, Hạ Cảnh Chiêu mất kiên nhẫn, đứng dậy, dễ dàng siết chặt chiếc vòng trên cổ Dịch Nhữ, ấn cô quỳ xuống đất.

Dịch Nhữ giãy giụa liên tục, cuối cùng đập mạnh đầu gối xuống thảm, nhận ra sự chênh lệch rất lớn về thực lực.

Hạ Cảnh Chiêu vén mái tóc dài của cô lên nói: “Tôi hy vọng em hiểu rõ tình hình và ngoan ngoãn nghe lời một chút.” Sau đó anh đứng dậy ngồi lại trên ghế sô pha, ánh mắt nặng nề, từ trên cao nhìn xuống, mang theo khí chất của một vị vua sát phạt quyết đoán.

Anh nắm lấy cằm Dịch Nhữ: “Tôi hỏi lại lần cuối, em có ngoan ngoãn nghe lời không?”

Dịch Nhữ bị ánh mắt thay đổi đột ngột của anh làm cho hoảng sợ, cô quỳ xuống đất, vội vàng gật đầu, đôi mắt lại đỏ ngầu.

Ánh mắt Hạ Cảnh Chiêu vẫn lạnh lùng như trước: “Được rồi, nếu bé cưng ngoan ngoãn sẽ không bị phạt, còn sẽ được khen thưởng.”

“Tôi hy vọng bé cưng sẽ nhớ rõ những yêu cầu sau:

“Đầu tiên, từ nay trở đi, khi tôi yêu cầu bé cưng quỳ xuống, em phải làm ngay lập tức, không được do dự một phút giây nào, bất kể ở đâu.”

“Thứ hai, một khi quỳ xuống, đồng nghĩa với việc quá trình dạy dỗ bắt đầu, cần nhanh chóng tiến vào trạng thái.”

Đột nhiên cả người Dịch Nhữ run lên, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng lực nhéo trên cằm của cô lại càng mạnh hơn, khiến cô không có cơ hội lên tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận