Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng bây giờ, tất cả đều là hy vọng xa vời… Cô đã không thể nằm trong ngực hắn nữa rồi.

Cô mím môi đem tất cả khổ sở nuốt vào, “Chị lên lầu trước, ngủ ngon.” Cứ như vậy, cô thực sự còn có thể chịu đựng được không?

Nhưng đi được vài bước, thanh âm của Thẩm Thiên Dục vang lên ở phía sau cô: “Có thể nói chuyện với em một chút không?”

Trong phòng ăn, cô ngồi ở bàn ăn mặt đối mặt với Thiên Dục, hai tay cô nắm thân ly thật chặc, cô vẫn còn khiếp sợ trong lòng.

Đây là lần đầu tiên sau khi hắn quên cô, chủ động yêu cầu nói chuyện với cô… Mà vẻn vẹn chỉ là một câu nói đơn giản như thế cũng có thể làm cho tế bào toàn thân cô kích động sống lại.

Sau đó, bọn họ ngồi trước bàn ăn, mặt đối mặt, rõ ràng không nói gì nhưng lại không lúng túng.

“Nghe nói, tình cảm trước kia của chúng ta rất tốt?” Thẩm Thiên Dục nâng ly lên uống một ngụm, con ngươi sâu thẳm dưới ánh đèn yếu ớt lóe lên vẻ mê người, nụ cười bên môi nhẹ nâng lên.

“Hả?” Thẩm Thiên Vi đối với vấn đề đầu tiên của Thẩm Thiên Dục cảm thấy có chút kinh ngạc, rồi sau đó, từ trong cổ họng khô khốc phát ra âm thanh không chắc chắn “… Ừ.”

“Nhưng kỳ quái chính là, chị hình như rất chán ghét em?” Thẩm Thiên Dục bĩu môi, có chút giọng điệu trêu ghẹo.

Thẩm Thiên Vi trợn to mắt đẹp, cô hơi lắc đầu, vội vàng nói: “Chị không có!”

Hắn làm sao có thể cho rằng cô chán ghét hắn chứ?

“Không phải sao?” Ngón tay dài ưu nhã vạch lên thân ly, Thẩm Thiên Dục như có điều suy nghĩ nói: “Khi đó em xảy ra tai nạn giao thông, sau khi mất đi trí nhớ, chị lại luôn đứng xa xa nhìn em, trốn tránh em, em muốn nói chuyện với chị, muốn hỏi chị cái gì, chị đều bày ra vẻ mặt mờ mịt, cho nên em còn tưởng rằng tình cảm của chúng ta không tốt…”

Tim cô đập mạnh và loạn nhịp một chút, Thẩm Thiên Vi ngầm cười khổ. Thời gian đó, chỉ là cô không thể tiếp nhận sự thật này… .

Chuyện Thẩm Thiên Dục quên cô đã gây cho cô đả kích quá lớn, trừ len lén nhìn hắn và âm thầm đau lòng ra, cô thật sự không biết còn có thể làm gì.

“Chị tuyệt đối không có chán ghét em.” Cô yêu hắn như thế làm sao có thể chán ghét hắn?

“Vậy sao?” Thẩm Thiên Dục tựa hồ có chút nghi hoặc, “Sau đó bởi vì vội vàng ra nước ngoài cho nên cũng không có thời gian nói chuyện với chị. Chỉ nghe Ba, mẹ còn có Mạc Lân nói qua, từ nhỏ đến lớn, người hiểu rõ em nhất chính là chị! Tình cảm của chúng ta vẫn luôn thân thiết không ai có thể chen vào.”

“Em là em trai của chị, chị dĩ nhiên phải thương em.” Một lúc sau, Thẩm Thiên Vi mới miễn cưỡng mở miệng. Mặc dù ở trong lòng cô, hắn đã sớm không phải là em trai, nhưng bây giờ, tất cả lại trở về điểm khởi đầu.

Một chút khó hiểu thoáng qua con ngươi, Thẩm Thiên Dục nhìn cô, có chút ý tứ dò xét: “Thật ra có một vấn đề em suy nghĩ đã lâu rồi! Nếu chúng ta có tình cảm tốt như thế, chị lại rất thương em, vậy tại sao em lại chỉ quên một mình chị? Đây không phải là rất kỳ quái sao?”

“Chị…” Thẩm Thiên Vi cứng họng nhìn hắn, cô không biết phải giải thích như thế nào, cái vấn đề này cô biết đáp án! Tại sao hắn chỉ quên một mình cô? Nhưng cô không thể nói cho hắn biết, bọn họ đã từng điên cuồng như vậy nếu như nói ra hắn nhất định sẽ cảm thấy cô rất hoang đường, cho là cô nhất định là bị điên… Cuối cùng, cô chỉ có thể bất đắc dĩ trả lời: “Có lẽ, là sự trùng hợp”

“Là thế à?” Thẩm Thiên Dục không có ép hỏi nữa chỉ là cười toe toét, ý vị thâm trầm, “Vậy em sau này không cần lo lắng nữa, em rất sợ chị không thích em”

“Làm sao có thể như vậy?” Trong mắt Thẩm Thiên Vi hiện rõ sự cưng chiều, gần như là không tự chủ được mà đưa tay ra giống như trước đây xoa xoa mái tóc đen của hắn, “Chị tình nguyện ở bên cạnh em cả đời, nhìn em, không muốn đi đâu cả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận