Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cơn Sốt Kỳ Lạ Và Sự Quan Tâm Thầm Lặng
Phỉ Y Hân lao ra khỏi tòa nhà Hoắc Viễn như chạy trốn khỏi hang cọp. Gió lạnh phả vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng ngọn lửa trong người vẫn âm ỉ cháy. Cô không dám gọi taxi, sợ rằng trong không gian chật hẹp, cô sẽ không kiểm soát được bản thân mà làm ra hành động kỳ quặc gì đó. Cô quyết định đi bộ về nhà, hy vọng vận động sẽ giúp tống khứ cái cảm giác khó chịu này ra khỏi cơ thể.
Con đường về nhà đi ngang qua một công viên nhỏ. Phỉ Y Hân đi chậm rãi, hít thở sâu không khí trong lành. “Chết tiệt! Tên Hoắc Đông Thần đó dùng nước hoa gì mà kinh khủng vậy?” Cô lầm bầm chửi rủa. Rõ ràng lúc sáng cô vẫn bình thường, chỉ khi vào phòng hắn, ngửi thấy mùi hương đó thì cơ thể mới phản chủ như vậy.
Về đến nhà, cô lao ngay lên phòng, trùm chăn kín mít. Cả người nóng ran, đầu óc quay cuồng. Những hình ảnh ướt át với Hoắc Đông Thần cứ liên tục hiện ra trong đầu cô như một cuốn phim tua chậm. Cơ bắp của hắn, hơi thở của hắn, cái cách hắn hôn cô, chạm vào cô… “Aaa… điên mất!” Cô lăn lộn trên giường, cảm thấy bụng dưới quặn thắt, một cảm giác trống rỗng khao khát được lấp đầy.
Đến bữa tối, mẹ Phỉ gọi cô xuống ăn cơm. “Y Hân, sao mặt con đỏ thế? Sốt à?” Bà Phỉ lo lắng sờ trán con gái. “Con… con hơi mệt thôi. Chắc cảm lạnh.” Cô nói dối, cúi gằm mặt xuống bát cơm, không dám nhìn ai.
Ăn qua loa vài miếng, cô lại chạy tót lên phòng. Đêm đó là một đêm dài đằng đẵng. Phỉ Y Hân chập chờn trong những giấc mơ nóng bỏng, tỉnh dậy lại thấy mồ hôi ướt đầm đìa. Cô phải dậy tắm nước lạnh mấy lần mới hạ hỏa được đôi chút.
Sáng hôm sau, Phỉ Y Hân đến công ty với đôi mắt thâm quầng và tinh thần uể oải. Cô vẫn mặc bộ đồ đen hôm qua (đã giặt sấy khô), nhưng thần thái thì kém đi hẳn. Vừa ngồi xuống ghế, cô đã thấy một ly sữa nóng và một hộp bánh ngọt thượng hạng đặt trên bàn. Bên cạnh là tờ giấy note với nét chữ rồng bay phượng múa: ‘Ăn đi cho lại sức. Tối qua vất vả cho em rồi.’
Phỉ Y Hân nghiến răng, vò nát tờ giấy. Vất vả cái đầu anh! Ai làm tôi ra nông nỗi này hả? Nhưng cô vẫn uống hết ly sữa và ăn bánh. Ngu gì không ăn, đồ ngon mà.
Hoắc Đông Thần bước ra từ phòng làm việc, nhìn thấy cô đang ăn bánh thì mỉm cười hài lòng. “Tiểu Hân, em lại không khỏe sao?” Hắn đi tới, chống tay lên bàn làm việc của cô, cúi người xuống.
Phỉ Y Hân giật mình, lùi ghế ra sau theo phản xạ. “Tôi… tôi khỏe. Anh đừng lại gần!” Mùi hương đó… Lại là mùi hương đó! Hôm nay hắn vẫn dùng nó! Vừa ngửi thấy, tim cô đã đập loạn xạ, mặt lại bắt đầu nóng lên.
“Em sợ tôi à?” Hoắc Đông Thần nhướng mày, càng tiến sát hơn. “Tôi không sợ! Chỉ là… tôi bị dị ứng với nước hoa của anh!” Cô viện cớ bừa.
“Dị ứng?” Hắn cười khẽ, “Tôi lại thấy em có vẻ ‘thích’ nó đấy chứ. Nhìn xem, mặt em đỏ lên rồi kìa, hơi thở cũng gấp gáp hơn. Em đang nghĩ gì bậy bạ đúng không?”
“Anh… đồ tự luyến!” Phỉ Y Hân đứng phắt dậy, định bỏ đi.
Hoắc Đông Thần nhanh tay nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái. Phỉ Y Hân mất đà, ngã nhào vào lòng hắn. “A…”
Hắn ôm chặt lấy eo cô, cúi xuống thì thầm vào tai cô: “Để tôi đoán xem… Đêm qua em mơ thấy tôi đúng không? Mơ thấy chúng ta làm gì?”
“Buông ra! Ở đây là công ty!” Phỉ Y Hân giãy giụa, nhưng sức lực của cô so với hắn chỉ như muối bỏ biển.
“Trong phòng tôi không có ai dám vào đâu (trừ con ả hôm qua). Hay là… chúng ta thực hành luôn giấc mơ của em nhé?” Bàn tay hắn bắt đầu di chuyển, vuốt dọc sống lưng cô, rồi luồn vào trong vạt áo vest, chạm vào eo nhỏ…
Phỉ Y Hân run rẩy. Lý trí bảo cô phải đẩy hắn ra, nhưng cơ thể lại mềm nhũn, tham lam hơi ấm từ người hắn. Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn reo vang, phá tan bầu không khí ám muội. Là Trịnh Thiên Dương gọi.
Hoắc Đông Thần chửi thầm một tiếng, buông cô ra, nhưng trước khi đi nghe điện thoại còn kịp hôn trộm lên má cô một cái: “Tối nay tôi qua nhà em.”
Phỉ Y Hân đứng chôn chân tại chỗ, mặt đỏ như tôm luộc. Tối nay? Qua nhà cô? Hắn định làm gì??? Và quan trọng hơn là… tại sao cô lại có chút mong chờ thế này?

Bình luận (0)

Để lại bình luận