Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật y như rằng, cứ dời công việc gò ép ra, trong tâm trí hắn lại hiện lên cái bóng dáng bé nhỏ, gương mặt ngờ nghệch ngốc nghếch ấy… Dù có bị người ta áp bức, cũng chẳng bao giờ biết mở miệng tìm cách chống trả, cứ lẳng lặng mà chịu thiệt hại khổ sở cho mình. Như vậy thì không nói đi, nhưng vì sao nhất thiết phải là ở bên Tịch Hình Long? Chẳng lẽ cái quá khứ thanh mai trúc mã ấy có giá trị lớn lao với cô tới nỗi khắc cốt ghi tâm như vậy?

Phòng bếp yên ắng không một tiếng động. Vương Hàn mở đèn, tiến lại gần tủ lạnh. Chẳng hiểu vì cớ gì, mà một tổng tài cao cao tại thượng như hắn, giờ đây lại phải tự mình mò xuống bếp tìm đồ ăn? Cảm xúc khó hiểu đan xen vài phần không chấp nhận, nhưng cũng chẳng hề bộc lộ trên gương mặt băng lãnh. Cũng có thể, hắn chưa nhận ra, lời thốt ra thì ngập tràn vô tâm tàn khốc, nhưng trong lòng thì chẳng hề muốn đánh thức giấc ngủ của ai kia.

Thức ăn gần như vẫn còn nguyên, có lẽ là bác Trần cố ý để lại đề phòng hắn kêu hâm lại để mang lên. Ấy thế mà, tay hắn lại vô thức, tìm tới cái nồi áp suất kia. Canh rau củ hầm móng giò vẫn còn rất nhiều. Hắn múc một bát canh lớn, điềm nhiên ngồi xuống bàn ăn sang trọng tinh tế thưởng thức, lại nhìn rau củ trong bát miếng to miếng nhỏ, nghĩ tới bàn tay tội nghiệp của con nhóc nào đó, cảm xúc vừa buồn cười lại tới khó chịu xót xa.Mùi vị không tệ…

Xem ra đúng là đã có năng lực đầu bếp rồi! Rau củ cùng móng giò rất mềm, gia vị nêm nếm đậm đà, ăn rất vừa miệng. Vương Hàn khóe miệng khẽ nhếch lên thành một đường cong tuyệt đẹp, sau khi đem bát để xuống bồn rửa, liền nhẹ nhàng đi lên gác. Tình cờ khi đi qua phòng Hiểu Lan Yên, thấy cửa phòng con nhóc hé mở, lại không kìm được mà khẽ tiến vào.

Thế nhưng trái với dự định sẽ thấy gương mặt tròn tròn trắng nõn kia yên lặng ngủ, trước mặt hắn lại là cảnh Hiểu Lan Yên cả người run lên bần bật, mồ hôi vã ra như vừa tắm. Hắn vội vàng lao tới bên giường, bàn tay to rộng có phần thô ráp nhẹ đặt lên trên vầng trán nhỏ. Nóng như lửa đốt! Lẽ nào vì vết thương lúc trưa mà giờ phát sốt rồi?

Lo lắng cùng hối hận dù cố gắng thế nào cũng không áp chế nổi, hắn lập tức vớ lấy điện thoại, định gọi bác sĩ, nghĩ nghĩ điều gì lại đặt máy xuống, vào phòng tắm lấy ra khăn lạnh ẩm. Khốn khiếp, sốt cao tới mức này một tiếng cũng không biết kêu lên, hắn lau người cho, ngoài mấy tiếng rên khó chịu nho nhỏ cũng không có phản ứng gì, có phải hay không là hôn mê rồi? Vương Hàn càng nghĩ càng cuống, càng tức giận, lực đạo trên tay cũng mạnh hơn, làm Hiểu Lan Yên nằm dưới vì đau mà phát ra tiếng kêu khẽ, đồng thời lại làm tâm can Vương tổng như bị bóp nghẹt…

Đặt thêm chiếc khăn khác lên trán cô, lặng yên ngồi trên giường mà cẩn thận xem xét từng biểu cảm trên gương mặt con nhóc. Hiểu Lan Yên đang sốt, trong người nóng lạnh bất thường, lúc này bị xốc chăn ra để thay quần áo thì lạnh đến rùng mình, trong cơn mê sảng buột miệng kêu lên mấy tiếng:

– Ba… mẹ…

Vương Hàn biết cô nói mơ, tay vô thức mà đưa lên khuôn mặt đáng yêu của cô véo nhẹ. Cảm xúc non nớt mềm mại trong lòng bàn tay thật làm người ta lưu luyến chẳng muốn rời. Biết rằng cô đang bệnh, nhưng lại không tự chủ mà cúi xuống cắn nhẹ vào hai cánh môi mọng của cô, cứ như có thứ mật ngọt vô hình chảy nơi khóe miệng hai người, Vương Hàn từ khi nào đã tham lam quấn lấy làm Hiểu Lan Yên ngạt thở vô cùng.

Bỗng như mơ thấy điều gì, Hiểu Lan Yên sợ hãi kêu lên:

– Anh Long…

Hai tiếng này, thành công đem nhu tình của Vương Hàn đập tan thành từng mảnh. Gương mặt tuấn mĩ như sáng lên giữa đêm bởi lớp lớp tầng tầng hàn khí. Hiểu Lan Yên mơ hồ cũng run lên, lại thấy cánh môi mình vô cùng đau đớn. Cơn đau như kéo cô thanh tỉnh, hai mi mắt he hé mở ra, lập tức bắt gặp gương mặt tuấn mĩ nhưng cực phẩm lạnh lẽo, phóng đại ở ngay trước mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận