Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng vẫn không muốn mọi người nhìn thấy cô bộ dáng chật vật như vậy, Tạ Linh Lăng đẩy Vu Triều ra: “Có phải cảm thấy tôi rất buồn cười hay không.”

“Không buồn cười.”

Lúc này Tạ Linh Lăng không nhìn ra Vu Triều như thế nào, xoay người đem bó hoa hướng dương nhét vào trong tay anh, ra lệnh đuổi khách: “Được rồi, đi thôi, tôi thật sự rất mệt.”

“Cùng nhau đi.” Giọng điệu của Vu Triều vẫn bình thường, như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.

Anh còn nói: “Nhân tiện ghé chợ rau mua ít đồ ăn, dù sao một mình tôi cũng xuống bếp nấu cơm, em đến đây thì có thêm một đôi đũa.”

Tạ Linh Lăng ngẩng đầu nhìn chằm chằm Vu Triều giọng điệu không kiên nhẫn:”Anh nghe không hiểu tôi nói chuyện gì sao?”

“Nghe hiểu.” Vu Triều vẻ mặt thẳng thắn, “Nhưng tôi không thể bỏ mặc em.”

Tạ Linh Lăng tức giận cười: “Vu Triều, anh thật sự không phải của tôi cho nên đừng nói chuyện này với tôi, được không?”

Vu Triều hỏi: “Bạn bè cũng không tính sao?”

Tạ Linh Lăng nói: “Không tính.”

Vu Triều gật đầu: “Vậy bạn học cũ thì sao? Chuyện này em không thể phủ nhận đúng không?”

Tạ Linh Lăng thực sự không có cách nào phủ nhận.

Vu Triều bắt đầu giúp Tạ Linh Lăng thu dọn: “Bạn học cũ mời bạn học cũ cùng ăn tối có hợp lý không?”

Anh nói xong tiến lên một bước, dùng ngón tay lau một chút hơi ẩm trên khóe mắt Tạ Linh Lăng, nói: “Thật ra đây không phải là lần đầu tiên tôi thấy em khóc sao?”

“Cái gì?’’.

“Lúc học lớp mười hai, có một lần tôi lén theo em đến gần nhà. Hôm đó tôi nghe thấy bố em lớn tiếng la hét, một lúc sau em chạy ra sông khóc một mình”.

Anh không nói là trước kia anh thường xuyên đứng ở phía sau cô, nhìn cô từ xa.

Nhưng anh sẽ không quấy rầy cô, anh coi mình như không khí.

Tạ Linh Lăng suy nghĩ một chút, căn bản không nhớ ra có một chuyện như vậy.

Thật ra lúc đó trong nhà cửa lộn xộn, cách năm lần này đến năm khác cô sẽ bị Tạ Ôn Vi quở trách. Năm lớp mười hai là khoảng thời gian căng thẳng nhất, cô khóc nhiều hơn là trút giận những chuyện ngoài việc học, chứ không phải là cô hèn nhát.

Vu Triều nói tiếp: “Lúc đó tôi rất sợ em không nghĩ không thông nên nhảy sông.”

Tạ Linh Lăng nghe đến đây thật sự không nhịn được cười: “Tôi sẽ không làm loại chuyện ngu ngốc này đâu! Những người tự tử là ngu ngốc nhất. Chỉ cần còn sống là có hy vọng tất cả”.

Vu Triều mỉm cười hài lòng: “Đúng vậy, em so với tưởng tượng của tôi còn không sợ hãi, cam đảm hơn tôi nghĩ.”

“Dừng lại, đừng đánh trống lảng’’. Tạ Linh Lăng nắm lấy điểm mấu chốt của cuộc trò chuyện vừa rồi hỏi Vu Triều: “Trước kia anh đã theo dõi tôi?”

“Ừm, không chỉ một lần.” Vu Triều ngược lại tuyệt không cảm thấy mình sai chút nào, ngược lại nói với Tạ Linh Lăng: “Tôi ngược lại nhiều lần muốn nhắc nhở em, cảnh giác của em quá kém.”

“Chỗ nào kém?”

“Tôi là một người đàn ông sống như vậy đi theo phía sau em, mà em cũng không phát hiện.” Đây là một câu khẳng định.

Tạ Linh Lăng hoàn hồn: “Nếu người chết đi theo phía sau tôi, tôi mới phải sợ hãi.”

Vu Triều trầm ngâm gật đầu.

Anh nhớ rõ Tạ Linh Lăng hình như rất sợ ma.

*

Tạ Linh Lăng bất tri bất giác, dường như Vu Triều đã dỗ dành làm cho cô vui vẻ.

Sau đó cô theo anh đi chợ, món ăn ở chợ gọi món này không còn bao nhiêu, Vu Triều chọn một con cá rô, mấy quả cà chua, cộng thêm một ít trứng gà. Lúc chọn thịt bò, Vu Triều đem một cái túi nhựa trên tay mình giao cho Tạ Linh Lăng, bảo cô giúp đỡ xách một chút.

Tạ Linh Lăng đi theo anh suốt buổi nhìn Vu Triều, một người đàn ông to lớn, thoải mái dạo quanh chợ rau quả là điều rất thú vị.

Lúc quay lại Vu Triều thuận tiện mua một ít trái cây, lần này Tạ Linh Lăng đề nghị giúp anh nhắc tới một việc, anh từ chối nói rằng một mình anh làm thì không có vấn đề gì.

Sắc trời đã tối hẳn, đèn đường trong khu phố nhỏ sáng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận