Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng… đừng mà…” Lục Dĩnh vừa mới trải qua kích thích, không chịu được hắn ra vào liên tục như vậy, bên dưới lần nữa muốn lên đỉnh, vách thịt không ngừng hút chặt lấy dương vật Cố Hoài Vân. Mặc dù có lượng lớn nước bôi trơn vẫn khiến hắn khó di chuyển.

“Con yêu tinh nhỏ.” Cố Hoài Vân cúi xuống ngậm lấy ngực sữa mềm mại, như muốn trả thù mà cắn xuống một cái thật mạnh, lưu lại trên đó một dấu răng đỏ hồng.

Hắn chán ghét nghe Lục Dĩnh van xin, liền dùng tay bịt miệng cô lại, chỉ để lọt ra vài tiếng nỉ non mỗi khi lên đỉnh. Hắn đem toàn bộ tinh dịch bắn vào bên trong, còn cẩn thận lấy máy ảnh ra chụp lại toàn bộ.

Cơ thể thiếu nữ mê người khiến hắn rong ruổi không biết bao lâu. Đến khi cơ thể vốn trắng nõn hiện giờ tràn đầy dấu vết giày xéo cùng ân ái, người đẹp trong lòng cũng ngất xỉu từ lâu. Hắn thỏa mãn liền đi tới lấy ra thẻ nhớ từ camera, kiểm tra lại bộ ảnh dâm đãng trong máy, lập tức khiến người anh em dưới thân lần nữa cứng lên.

Cố Hoài Vân trở lại thư phòng, tải lên toàn bộ files gửi đến email của Lạc Nhạn.

Cảm giác thỏa mãn cùng chiến thắng khiến hắn vui vẻ huýt sáo. Bọn chúng rất nhanh sẽ tìm đến nơi này, phải nhanh chóng đánh dấu lên bảo bối kia thôi. Tạo vật như vậy nếu bị cướp mất khẳng định sẽ rất đáng tiếc.

“Tào Lôi, chuẩn bị cho tôi con chip.” Hắn nhấc điện thoại lên gọi cho trợ lý.

Con chip này là bọn hắn đặc biệt thiết kế cho sát thủ của tổ chức ngầm, không chỉ có thể định vị mà còn có thể tùy ý điều khiển nó phát ra chất độc khiến người ta đau đớn muốn chết đi, hoặc là phát nổ lấy mạng bọn họ. Nhờ thứ này hắn đã huấn luyện cùng khống chế ra được không ít sát thủ trung thành.

Lục Dĩnh tỉnh lại trong bộ đồ phẫu thuật, bên cạnh là cả một đội ngũ năm sáu người. Chân tay sớm đã bị trói vào bàn. Cô hoảng sợ giãy giụa muốn thoát ra.

“Lục tiểu thư, bình tĩnh nào.” Cố Hoài Vân trên tay cầm kim tiêm, hắn nhẹ nhàng cất giọng như không có chuyện gì xảy ra.

“Các người điên rồi… anh muốn làm gì?” Lục Dĩnh điều chỉnh lại nhịp thở, lắp bắp nói không ra lời.

Cố Hoài Vân không trả lời, tiến tới tiêm thuốc trong ống vào dây truyền. Lục Dĩnh cũng dần dần lịm đi, hình ảnh cuối cùng chính là đôi mắt nham hiểm của hắn.

Lục Dĩnh lần nữa tỉnh lại đã được đặt yên vị trong phòng, bên ngoài là ánh chiều rực rỡ. Cả cơ thể không cảm thấy điều gì khác lạ, chỉ có duy nhất băng gạc quấn trên chân, trên đó truyền đến cảm giác đau nhói. Trên bàn đầu giường cẩn thận đặt một phần cháo loãng, muỗng nĩa đều được làm bằng bạc.

Bụng cô kêu lên hai tiếng.

Mùi thức ăn rất lâu rồi mới có sức quyến rũ đối với cô như vậy. Lục Dĩnh tiến lại gần, cầm lấy chiếc muỗng bạc được chạm khắc xinh đẹp, từ từ múc lên một miếng cháo nhỏ. Bát cháo vẫn còn độ nóng ấm, dường như được đặt ở đây không lâu.

Vừa vào miệng liền xua tan đi mệt mỏi. Mấy ngày nay đã không truyền dịch dinh dưỡng, cơ thể sớm đã suy kiệt, hiện tại ăn vào không còn cảm giác buồn nôn nữa. Cô rất nhanh đã ăn hết toàn bộ, sau đó mệt mỏi nằm xuống giường.

Tiếng máy bay từ xa vọng tới, càng ngày càng gần…

Lạc Nhạn tới căn biệt thự đã trống không, không có một bóng người. Hắn cùng Trình Cẩn chia nhau ra kiểm tra từng phòng, đến căn phòng cuối hành lang của tầng trên cùng mới tìm thấy Lục Dĩnh nằm ngủ ngon lành trong đó.

“Lục Dĩnh!” Lạc Nhạn vội vàng tiến đến gần, phát hiện Lục Dĩnh chỉ đang ngủ liền thở phào một tiếng. Vội vàng bế Lục Dĩnh ra ngoài.

“Em ấy không sao chứ?” Trình Cẩn ở hành lang nhìn thấy, thấy cô gái trong tay Lạc Nhạn thở nhè nhẹ liền chạy tới kiểm tra.

“Không sao.” Lạc Nhạn nhìn đến băng gạc dưới chân Lục Dĩnh, lại còn vừa thấy bát cháo đã được ăn hết vừa rồi, hắn nhăn mày khó chịu. Không rõ tên kia lại muốn giở trò gì, Cố Hoài Vân chắc chắn không đơn giản đem trả Lục Dĩnh như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận