Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đây là thuốc.”

Bạch Dương đem đồ vật ném lên.

Vu Nhứ nhìn thoáng qua, không nói chuyện Bạch Vân Yển, nhặt thuốc lên , không nói gì chỉ hướng cô nhìn lại ý tứ là theo Vu Nhứ lên lầu , mãi cho đến khi vào trong phòng tắm, trong miệng cô vẫn không ngừng nói đau.

“Nơi nào đau?”

“Ô ô bụng bụng, địa phương đi tiểu cũng đau.”

“Bạch Dương nói với chị, hạ thể em sinh mủ, đến rửa sạch sẽ, đem quần áo cởi ra rồi chị giặt sạch cho em, được không?”

Vu Nhứ nói chuyện dịu dàng nhẹ nhàng, ôn nhu chạm vào tay cô ấm áp nói, không hề có diện mạo mang tính công kích , tóc dài cột thấp rũ bên va phải, giống như thiên sứ, Tiêu Trúc Vũ bị ấm ấp ức khóc lớn, cũng không quên gật đầu.

Bạch Dương ngồi ở trên sô pha, mày trước sau không thả lỏng ra , nhìn đến sắc mặt nam nhân đối diện lại càng khó xem, từ đầu đến chân đều mang quần áo ở nhà màu xám nhà nhã, cũng không cởi bỏ được sắc thái thương nhân hữu lệ.

“Em ấy là một ngốc tử, anh không cần lo lắng.”

“Học sinh trung học hay vẫn là học sinh tiểu học.”

“Cùng cấp.” Hắn nghiêng đầu chống cằm.

“Anh còn tưởng rằng chú liềncả điểm mấu chốt cũng từ bỏ.”

“Cái kia có thể no bụng sao?” Bạch Dương cũng không hiếm lạ cùng anh hắn bàn luận về mấy chuyện này : “Em cũng muốn thực sự có điểm mấu chốt, cũng không đến mức cứ gặp cô ấy là cứng lên như vậy.”

“Vậy sao chú không tự mình trị cho cô ấy?”

“Em cũng không phải không nghĩ qua ,nhưng nửa người dưới của em không đồng ý.”

Hắn ngồi ngay ngắn, nâng cái ót dựa về phía sau. Chính mình quản không được tiểu huynh đệ, tắm cho cô ấy lại liền muốn thao , rất nhiều lần thiếu chút nữa đem người thao chết, ngay cả tối hôm qua cũng là vậy, tra tấn kinh hồn táng đảm.

Vu Nhứ lau khô tóc cho cô, thấy cô ôm một chai sữa tắm nghiêm túc xem, giống như một đứa trẻ chưa từng nhìn thấy cái gì như vậy , bội dạng tò mò .

Đầu tóc ướt át đáp rũ ở đầu vai, giúp cô mặc vào quần áo sạch sẽ mà lúc sáng sớm đã chuẩn bị tốt , áo hoodie Bạch Dương tròng lên trên người cô, giống như trộm mặc quần áo quần áo người lớn vậy.

Vạt áo rũ tới đầu gối, Vu Nhứ giúp cô sắn tay áo quá dài, đẩy đến khuỷu tay cho tiện hoạt động, cánh tay cùng hai chân có những dấu vết ứ máu xanh tím quen thuộc chói mắt.

Đối với sự giúp đỡ chiếu với cô bé trên phương diện này, thì hẳn cô là người cũng gọi là có kinh nghiệp rồi, cũng do nguyên nhân thời gian dài ngốc ở trong phòng không đi ra ngoài ,nên từ lúc bắt đầu giúp cô tắm rửa , thấy tính trẻ con của Tiêu Trúc Vũ liền biểu hiện ra, làm khóe miệng của Vu Nhứ cũng không thể không hiện ra ý cười .

“Thân thể còn đau không?”

“Đau,thật lạnh, lạnh lạnh.”

“Đó là thuốc mỡ, tiêu sưng, sẽ giúp em mau tốt lên.”

Cô thiên chân vô tà, Vu Nhứ nói không nên lời mà đau lòng, nhưng cũng không có biện pháp hỏi cô quá nhiều.

Bạch Dương còn không có lên lầu muốn người, cô cũng nhiều hơn chút tư tâm, muốn cùng cô bé này nói chút chuyện, mang cô bé đi vào phòng vẽ tranh, nơi này là không gian cá nhân của cô,trong góc cùng trên vách tường đều treo đầy tác phẩm của cô.

Tranh màu sắc tươi đẹp sinh động như thật, lấp đầy toàn bộ căn phòng, vách tường cùng mặt đất nơi nơi đều loang lổ dấu vết thuốc màu , làm người vừa tiến vào liền có thể cảm giác được ấm áp, Tiêu Trúc Vũ cũng không ngoại lệ, cô si ngốc nhìn một vài bức tranh sơn dầu, phát ra kinh ngạc cảm thán, vấn đề cũng dần dần nhiều lên.

“Chị chị, cái kia là cái gì a?”

“Đó là hoa hướng dương, ta cho nó đặt tên ánh mặt trời.”

“Hoa hướng dương nên chị đặt tên bức tranh này là ánh mặt trời?”

“Bởi vì nó hướng về ánh dương mà sinh trưởng.” Vu Nhứ cong lưng, lại cầm lấy một bức họa khác giới thiệu.

Vẫn là hoa hướng dương, không giống bức treo trên tường chói sáng diễm lệ kia, bức họa này sắc thái âm lãnh, hoa hướng dương cũng cùng cúi đầu giống như gục xuống , thực rõ ràng, nhìn ra được đây là trạng thái lúc tối của nó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận