Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bữa cơm nhà và ký ức ngủ quên
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh, đánh thức Lạc Vũ dậy. Cô vươn vai, hít hà mùi thơm của trứng ốp la và bánh mì nướng thoang thoảng từ bếp. Khoan đã… ai đang nấu ăn?
Lạc Vũ vội vàng chạy ra phòng khách. TV đang bật bản tin buổi sáng.
“… Đêm qua, tại con hẻm X gần bệnh viện thành phố, cảnh sát phát hiện một băng nhóm cho vay nặng lãi gồm 10 tên bị đánh trọng thương, gãy tay chân la liệt. Theo điều tra ban đầu, đây có thể là một vụ thanh toán băng đảng…”.
Lạc Vũ há hốc mồm. Con hẻm đó… chẳng phải là nơi hôm qua cô gặp Huyết Vũ sao?
Cô quay phắt sang bàn ăn. Huyết Vũ đang ngồi đó, thong dong gặm miếng bánh mì nướng, tay kia lướt trên bàn phím laptop của cô. Dáng vẻ ung dung tự tại như một nam thần bước ra từ tạp chí, hoàn toàn trái ngược với bản tin bạo lực trên TV.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Huyết Vũ ngẩng lên, thản nhiên nói: “Là tôi làm. Chỉ một mình tôi.”.
“Hả???” Lạc Vũ trợn tròn mắt, miệng há to đến mức nhét vừa quả trứng gà. Hắn… một mình hắn chấp hết 10 tên côn đồ cầm dao gậy?.
Huyết Vũ nhếch mép cười, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: “Sao? Bắt đầu hối hận vì cho ‘tội phạm’ ở trong nhà rồi à?”.
“Làm… làm gì có!” Lạc Vũ đỏ mặt, dậm chân phản bác. “Tôi chỉ… bất ngờ thôi! Còn sợ hả? Xì, tôi mà sợ thì đã không cứu anh! Mà anh… anh nói chuyện cái kiểu đó đúng là đáng đánh đòn mà! Làm như mình hay lắm vậy!”.
Dù miệng nói cứng, nhưng Lạc Vũ vẫn lo lắng dặn dò: “Bây giờ tôi phải đi làm rồi. Nếu buồn chán thì cứ dùng laptop của tôi. Nhưng tuyệt đối đừng ra ngoài nhé! Nhỡ đâu bọn kia khai ra anh thì toi đấy!”.
Cô đi rồi, Huyết Vũ bỏ dở miếng bánh mì. Hắn nhìn quanh căn nhà vắng lặng. Tủ giày chỉ có vài đôi dép phụ nữ, đồ đạc bài trí đơn giản, chứng tỏ cô sống một mình.
Hắn mở lại trang chứng khoán trên laptop. Những con số xanh đỏ nhảy múa trước mắt. Tài khoản ngân hàng (cái mà hắn đưa cho Lạc Vũ tối qua) giờ đây đã tăng lên một con số khổng lồ.
Hôm qua, sau khi xử lý đám côn đồ cho vay nặng lãi (bọn đã dám trấn lột hắn lúc hắn mới xuyên qua nhưng thất bại), hắn đã “mượn tạm” số tiền bẩn của chúng. Với bộ óc thiên tài về tài chính của một ông trùm, chỉ trong một đêm lướt sóng chứng khoán, hắn đã biến số tiền đó tăng gấp nhiều lần, đủ để trả hết nợ cho chúng và dư ra một khoản lớn.

Chiều tối, Lạc Vũ về nhà, mang theo một túi lớn thức ăn. Vừa bước vào cửa, cô đã thấy Huyết Vũ vẫn ngồi trước máy tính, màn hình chi chít những biểu đồ phức tạp.
“Anh… anh chơi chứng khoán sao?” Lạc Vũ tò mò ghé đầu vào xem.
Nhìn vào số dư tài khoản hiển thị trên góc màn hình, cô suýt ngất. Mới sáng nay nó còn là con số khiêm tốn, giờ đã dài dằng dặc những số 0!
“Trời đất ơi! Anh là thánh sống phương nào vậy?” Lạc Vũ không ngậm được miệng. Hắn không chỉ đánh nhau giỏi, mà kiếm tiền còn khủng khiếp hơn! Cứ đà này, hắn sẽ sớm mua được nhà lầu xe hơi và… bỏ cô mà đi mất!.
Ý nghĩ đó khiến Lạc Vũ hoảng hốt. Không được! Cô phải trói dạ dày hắn lại trước!
“Huyết Vũ, tối nay anh muốn ăn gì?” Cô hỏi, giọng ngọt xớt.
“Gì cũng được,” Huyết Vũ đáp, mắt không rời màn hình.
Lạc Vũ bĩu môi, rồi bắt tay vào làm một bữa thịnh soạn. Cô nấu canh sườn hầm sen, thịt kho tàu, rau xào thập cẩm.
Tiếng dao thớt lách cách, tiếng nước sôi sùng sục, mùi thơm ngào ngạt của thức ăn dần lan tỏa khắp căn nhà nhỏ, xua tan đi sự lạnh lẽo và im ắng.
Huyết Vũ dừng tay, ngẩng đầu nhìn vào bếp. Qua làn hơi nước mờ ảo bốc lên từ nồi canh, bóng dáng nhỏ bé của Lạc Vũ đang tất bật nêm nếm, thi thoảng lại khẽ hát vu vơ.
Khung cảnh này… sao mà quen thuộc đến đau lòng.
Ký ức ngủ quên hơn hai mươi năm bỗng chốc ùa về. Hắn nhớ đến căn bếp nhỏ của mẹ, nhớ đến bóng lưng gầy của cha mỗi khi đi làm về. Gia đình hắn từng hạnh phúc biết bao, những bữa cơm đầm ấm, tiếng cười nói rộn ràng… Trước khi tất cả bị tước đoạt bởi hận thù và máu.
+1
Từ khi bước chân vào giới hắc đạo, hắn chưa từng có một bữa cơm gia đình đúng nghĩa. Hắn ăn để sống, để chiến đấu, để tồn tại. Nhưng hôm nay, trong căn nhà xa lạ này, với người con gái “phiền phức” này, hắn lại tìm thấy một chút hơi ấm của quá khứ.
Lạc Vũ quay lại, bắt gặp ánh mắt thẫn thờ của Huyết Vũ. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy không còn là sự lạnh lùng chết chóc, mà là một nỗi buồn tang thương đến nao lòng.
“Huyết Vũ… anh sao vậy?” Cô lo lắng hỏi.
Hắn giật mình, thu lại cảm xúc, trở về vẻ mặt lãnh đạm thường ngày. Nhưng khi ngồi vào bàn ăn, cầm đũa lên gắp miếng thịt kho tàu cô nấu, hắn ăn rất chậm, rất kỹ.
“Ngon không?” Lạc Vũ hồi hộp chờ đợi.
“Cũng được,” hắn đáp ngắn gọn.
Nhưng Lạc Vũ thấy khóe mắt hắn hơi nheo lại, vẻ mặt giãn ra thoải mái. Cô biết, hắn đang rất hài lòng. Trái tim cô nhảy nhót reo vui. Bước một: Chinh phục dạ dày đại ca hắc bang – Thành công!

Bình luận (0)

Để lại bình luận