Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần cao trào cuối cùng này quả thực quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ, xung kích quá lớn làm thần trí Lục Tri Hạ tan rã, ôm chặt lấy anh rể không hoàn hồn lại được, anh rể cũng để mặc cô ôm lấy, gậy thịt vẫn cắm trong cơ thể cô không rút ra, miệng không ngừng hôn cô hết cái này đến cái khác.
“Anh rể, anh mau ra đi, em thật sự không được nữa rồi.” Lục Tri Hạ nằm bò lên vai anh, yếu ớt nói, cảm thấy nếu anh rể lại đâm cô thêm mấy cái nữa, cô sẽ rã ra tại chỗ mất.
Con thú phóng đãng trong người Tô Cảnh bị nhốt lại một năm, khó khăn lắm mới được thả ra ăn thịt, nhưng lại chỉ no một nửa, không có cách nào thỏa mãn được, nhưng anh cũng biết không thể giày vò em vợ nữa, mới có một lần mà đã làm hỏng người rồi, sau này cô sẽ sợ anh mất.
Vậy nên anh cắn răng rút gậy thịt ra khỏi người cô, côn ŧᏂịŧ lớn bị nước da^ʍ bao bọc bóng loáng, khi rút ra vẫn còn ở trong trạng thái cứng thẳng, khí thế như vẫn có thể chiến thêm vài hiệp nữa.
Trong rèm cửa vẫn tối mịt, hai người ôm lấy nhau, yên lặng hôn môi sau khi triền miên, hôn cho cánh môi em vợ sưng lên rồi, Tô Cảnh mới buông cô ra, sờ soạng tìm được quần của mình, rút khăn tay ra, sau đó ngồi xổm trước mặt em vợ, tỉ mỉ lau đi dịch thể dính đặc giữa hai chân cô, lại tìm được váy của cô giúp cô mặc lên.
Cả người Lục Tri Hạ đều tê dại, đừng nói là đi đường, ngay cả đứng cũng không vững, nếu như lúc này để Tô Cảnh bế cô ra nhất định sẽ gây chú ý.
“Anh rể, anh ra trước đi, em nghỉ ngơi một lúc rồi ra.” Lục Tri Hạ nói.
Tô Cảnh vừa mặc xong quần áo của mình, nghe vậy thì không đồng ý, anh nói: “Anh đỡ em ra, em cũng đừng đi xã giao nữa, sau khi ra ngoài trực tiếp về phòng nghỉ ngơi đi.”
“Như vậy không hay lắm.” Lục Tri Hạ có hơi do dự, buổi tiệc tối hôm nay là tiệc sinh nhật chị gái đặc biệt chuẩn bị cho cô, nhân vật chính như cô sao có thể vắng mặt.
“Cứ nói là em không thoải mái.” Tô Cảnh tìm lý do thay cô.
Lục Tri Hạ cong môi cười, trong nụ cười mang theo một chút ý đùa, cô nói: “Rõ ràng em rất thoải mái mà.”
Tô Cảnh bị lời nói đùa của cô làm cho kinh ngạc, nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào, một lúc sau mới nói: “Nếu như cảm thấy thoải mái, chúng ta có thể tiếp tục.”
Lục Tri Hạ liên tục xua tay, nói: “Đừng đừng đừng, anh tha cho em đi.” Cô đột nhiên nhớ tới cuộc trò chuyện của Cố Miêu và chị gái ở ngoài cửa, Lục Tri Hạ nói với anh rể: “Anh rể, anh ra ngoài giúp em gọi Cố Miêu vào, em bảo cậu ấy đỡ em về phòng.”
Đây là một cách điều hòa tương đối bí mật, Tô Cảnh không do dự quá lâu đã đồng ý, anh đi đến trước công tắc, giơ tay bật điện lên, lại ôm Lục Tri Hạ ngồi lên chiếc sô pha nhỏ, nửa quỳ xuống trước mặt cô, chăm chú nhìn cô một lúc mới dùng ngón cái xoa xoa lên cánh môi cô, nói: “Son trôi hết rồi.”
Vừa nãy hai người không bật điện, lén lút trốn trong rèm cửa làʍ t̠ìиɦ, không thể nhìn thấy rõ dáng vẻ của đối phương, lúc này ánh đèn sáng sủa được bật lên, sự ám muội giữa hai người không còn có chỗ nào để che giấu nữa.
Lục Tri Hạ cảm thấy thẹn thùng, đỏ bừng mặt lên, không dám đối mắt với anh, chỉ nhỏ giọng thúc giục: “Anh rể anh mau ra ngoài đi.”
Tô Cảnh biết da mặt cô mỏng, cũng không cố ý làm khó cô nữa, anh hôn hôn lêи đỉиɦ đầu cô rồi đứng dậy rời khỏi phòng.
Lục Tri Hạ nhớ lại những việc vừa xảy ra trong rèm, còn có trải nghiệm bị anh rể cắm vào trong tử ©υиɠ, cô nghĩ mãi nghĩ mãi, cả khuôn mặt đỏ ửng lên.
Cô hoàn toàn không nghĩ đến, bản thân mình có thể từ một thiếu nữ biến thành một người phụ nữ trong ngày sinh nhật 19 tuổi này.
Không để cô đợi quá lâu, Cố Miêu vội vàng tìm đến, khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, ánh mắt nhìn đến của Cố Miêu có hơi tế nhị, giống như đang giấu đi rất nhiều cảm xúc, lại giống như rất trống rỗng.
Cố Miêu đi đến trước mặt cô, nói với cô: “Mình đưa cậu về phòng đi, cắt bánh sinh nhật xong thì không còn chuyện gì của cậu nữa, dù sao mấy người đó cậu cũng không biết, có chị gái và anh rể cậu ứng phó là đủ rồi.”
Lục Tri Hạ không mở miệng, mà cẩn thận đánh giá cô ấy: “Cậu vẫn ổn chứ?” Cô hỏi Cố Miêu, cảm thấy tâm trạng cô ấy nhìn không được tốt lắm.
“Mình không khỏe lắm.” Cố Miêu nói đúng sự thật, cô ấy giơ tay ra đỡ Lục Tri Hạ, cũng không hỏi cơ thể cô có việc gì, chỉ nói: “Về phòng lại nói với cậu.”
Lục Tri Hạ cũng không nói gì thêm, nhịn cơn đau xót ở giữa hai chân, được Cố Miêu dìu ra ngoài, lúc này phần lớn khách khứa đều tụ tập ở nhà ngoài, trong đây chỉ có vài ba người đang ngồi nghỉ ngơi, hai cô gái chào hỏi với mọi người, sau đó đi thẳng lên tầng.
Khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, Cố Miêu chau mày, đè thấp giọng hỏi Lục Tri Hạ: “Hạ Hạ cậu có chuyện gì vậy?? Sao cậu lại làm với anh rể cậu rồi??”
Lục Tri Hạ vội ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Cố Miêu.
“Cậu… Cậu làm thế nào mà biết được?” Cô kinh ngạc nhìn Cố Miêu.
Cố Miêu nhớ đến chuyện trước đó, cũng đau đầu, nói: “Trước đó mình sợ cậu bị Lâm Triết quấn lấy, định đi giúp đỡ, ai mà biết lại thấy anh rể cậu đưa cậu vào căn phòng đó, mình lập tức đi theo xem xem có chuyện gì, vừa đẩy cửa ra đã… Đã nghe thấy một vài âm thanh kỳ lạ….”
Cố Miêu vẫn là một cô gái đơn thuần, lời còn chưa nói hết, bản thân đã đỏ mặt lên.
“Vậy nên cậu lừa chị gái nói mình và Lâm Triết đã ra ngoài rồi? Thật ra là đang giúp mình che giấu sao?”
Cố Miêu buông tay: “Vậy mình có thể làm thế nào, cậu là bạn của mình, là bạn thân, mình đương nhiên phải đứng ở phía cậu rồi.”
Lục Tri Hạ ôm lấy cô ấy: “Miêu Miêu, mình yêu chết cậu mất.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận