Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong tiếng kêu la thấu trời xanh của Xà Kỳ, hắn trầm tư mà suy nghĩ.

Đợi Xà Kỳ lê lết thân rắn đầy vết thương ra khỏi tay Ý Hiên, Xà Húc vẫn còn đứng đó nhìn trời vô định, trong đầu tràn ngập ý nghĩ sâu xa.

Đàm Ngư tỉnh dậy đã thấy không ít xác thú rừng, đều đặt ngoài cửa động.

Còn có Xà Húc toàn thâm bầm tím chảy máu ngồi đó khiến cô bị dọa sợ tới suýt ngã.

“Anh làm sao thế?” Đàm Ngư hồi phục tinh thần, tiến tới hỏi anh ta.

“Phu nhân à, cô hại tôi thảm thật đấy.” Ngài ngồi đó, rầu rĩ ôm mặt. Đuôi hắn bị đánh gãy, khẳng định vài ngày nữa mới có thể lành hẳn, đau âm ỉ khiến hắn nghiến răng nghiến lợi.

“Tôi làm gì anh?”Đàm Ngư không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ chạy vào kiếm vội ít cốc tinh thảo đưa cho hắn. Dặn dò hắn uống cùng đắp lên vết thương.

Xà Kỳ thật muốn hét lên, nếu cô không giận dỗi tộc trưởng thì làm gì có chuyện tôi bị đánh chứ.

Nhưng nghĩ đến ánh mắt cảnh cáo của tộc trưởng cùng Xà Húc lúc thả hắn lại đây, hắn lại không dám bán thảm. Chỉ lẳng lặng thở dài chui vào trong góc nhai lá đắp vết thương.

Thông thường thú nhân giống đực bị thương đều sẽ mặc kệ chúng, trừ vết thương đặc biệt nghiêm trọng hoặc chí mạng, qua một thời gian sẽ lành lại, không ngắn thì dài, cùng lắm là để lại chút sẹo, nặng chút thì dị tật, cũng không làm bọn hắn chết nổi.

Có điều Xà Kỳ đã từng thấy qua sự thần kì của Cốc Tinh Thảo, quả thực có thể làm lành vết thương nhanh hơn rất nhiều.

Một lúc sau cả người hắn toàn màu xanh của cỏ, Xà Kỳ không nhịn được lân la tới hỏi chuyện: “Rốt cuộc cô giận tộc trưởng chuyện gì vậy? Không phải do ngài ấy quá yếu chứ?”

Không mở miệng còn thấy một chút soái khí.

Mở miệng rồi thì chỉ tràn ngập khí chất ngứa đòn.

Đàm Ngư quay đi múc nước, không thèm để ý đến hắn. Hôm nay cô còn muốn thử nghiệm làm một chút thịt khô. Tranh thủ nắng còn đang rất gắt, có thể làm một ít dự trữ cho mùa đông, như vậy không chừng có thể làm giảm tỉ lệ thú nhân chết đói.

Xà Kỳ vẫn liên tục bên cạnh không ngừng gặng hỏi.

Đàm Ngư vốn nhẹ nhàng như vậy, bị chọc đến cầm bát đá ném vào hắn.

Đầu Xà Kỳ lại u lên một mảng. Hắn tủi thân mà chui vào góc bên cạnh cửa động tiếp tục công việc trông xác thú.

Bên này Đàm Ngư dùng nước sạch lửa sạch cái lu lớn, còn cẩn thận pha lên dung dịch nước muối, dùng để rửa thịt tránh sâu bọ.

“Cắt giúp tôi thịt nó ra.” Đàm Ngư chỉ vào một con nai lớn, để Xà Kỳ giúp cô cắt thịt.

Dù sao cũng là nhân công miễn phí, cô không sử dụng thật là mang tiếng cái danh từng sống trong xã hội tư bản.

Thịt được cắt ra thành dải mỏng và dài, rửa qua nước muối rồi để ráo.

Đàm Ngư cẩn thận trải một thảm đá lớn dưới sàn đất, tránh cho thịt nhiễm bẩn. Sau đó từ góc hang lôi ra cục muối khoáng to bằng cả người trưởng thành.

“Xà Kỳ, tới giúp tôi đập nó đã.” Ngoài cửa hang Xà Kỳ vẫn đang chăm chỉ lọc ra thú cùng cắt thịt, móng vuốt thú nhân vừa chắc chắn vừa sắc bén, cắt còn nhanh hơn dao nhỏ của cô.

“Cô dùng nhiều muối vậy làm gì?” Nhìn số lượng muối khổng lồ, hắn gãi gãi đầu.

Cho nhiều muối như vậy thịt mặn chát làm sao có thể ăn chứ.

“Làm thịt khô đó!” Đàm Ngư vẫn còn đang bận rộn rửa thêm chút thịt.

Không rõ tại sao hôm nay Ý Hiên săn nhiều thú rừng như vậy, sức ăn của thú nhân mặc dù lớn xong cũng chỉ cần ăn tới một hai con là no rồi. Hiện giờ thú rừng đã chất đầy tới kín cửa động.

Ý Hiên và Xà Húc còn chưa có dấu hiệu trở về, dường như còn muốn săn tiếp.

Đến công đoạn ướp muối, từ xa bà Cao dẫn Thố Hoa cùng đi lại. Con báo gấm lớn cũng lầm lũi đi theo sau.

“Con đang làm gì vậy?” Cao Lệ nhìn đống thú rừng lớn chất thành núi cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Bà Cao, hôm nay không có việc gì sao? Giờ này đã đến đây.” Đàm Ngư vui vẻ, đưa tay chào hỏi Cao Lệ cùng Thố Hoa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận