Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Nhận Lúc Rạng Đông

Khóe mắt Tuế Hòa đỏ hoe, hàng mi ướt đẫm. Cô cảm nhận được động tác vuốt ve bộ ngực mình của Cừ Chiêu, hạ thể cố gắng thả lỏng các cơ, nhưng vẫn rất chặt.

Cừ Chiêu không còn cách nào khác, chỉ có thể va chạm lung tung với lực rất lớn, tốc độ lại nhanh, nhanh đến nỗi không bắt kịp được cặp vú trắng nõn đang nảy lên kia.

“A nha… Quá…” Tuế Hòa ưỡn thẳng hông, vòng eo nhỏ nhắn, phảng phất như chỉ cần bóp nhẹ là gãy ngay, “Quá nhanh…”

“Vừa đủ.” Cừ Chiêu vươn đầu lưỡi liếm láp bộ ngực mềm mại, cố tình không chạm vào nhũ tiêm đang cương cứng. Cơ quan sinh dục cắm vào rồi lại rút ra khỏi nhục huyệt, dịch trắng văng khắp nơi. Mị thịt cuốn vào rồi lại nhả ra, hạt châu nhỏ xinh lúc ẩn lúc hiện, đỏ tươi lầy lội. Hồng thủy trực tiếp đổ ngập trong hang động.

Tuế Hòa chịu không nổi nữa, tự mình ra tay, trêu đùa xoa nắn đầu vú. Từng đợt khoái cảm dồn dập đánh úp tới, bụng nhỏ kịch liệt co thắt, đôi chân dài duỗi thẳng tắp, cô bắt lấy hai chiếc gối đầu bên cạnh. Lần này cao trào tới quá mãnh liệt, cô cảm giác cơ thể mình sắp nổ tung đến nơi rồi.

“… Ra ngoài a!”

Cừ Chiêu cắn răng không nói lời nào, lại hạ lực tàn nhẫn hơn, đâm vào thật sâu, thỉnh thoảng vài lần rút ra một đoạn côn tht dài, kéo theo chất lỏng như đập nước bị vỡ trào ra vô số nguồn nước. Túi thịt nặng trĩu đập vào bên ngoài cùng với cặp môi thịt chưa kịp khép lại, tiếng “bạch bạch bạch” vang lên liên hồi, bắp đùi đỏ ửng một mảng lớn. Tuế Hòa sảng khoái đến nỗi nước mắt cũng chảy ra, cô khóc lóc rên rỉ, vừa “ưm ưm a a” vừa lên án hắn đòi hỏi vô độ.

Xấu xa. Quá xấu xa. Thật sự xấu xa.

Cừ Chiêu càng nghe càng hưng phấn. Hắn móc ngón tay mình vào trong miệng Tuế Hòa, trên dưới chuyển động theo quy luật gần như cùng lúc. Một đầu một cuối, Tuế Hòa nhạy cảm xoắn chặt bờ mông, siết chặt âm đạo, cực kỳ biết cách kẹp lấy. Đầu lưỡi linh hoạt liếm láp mút vào lòng bàn tay hắn, hàm răng gặm lấy khớp xương tay, nước bọt từ khóe miệng chảy ra. Tuế Hòa suýt nữa bị sắc đến ngất đi. Cái lưỡi chọc vào đầu ngón tay hắn, nháy mắt một dòng điện xẹt qua. Cừ Chiêu đột nhiên rút tay ra, buồn bực không hé răng bắt đầu guồng chân chạy nước rút cuối cùng.

“A… A a… Đừng…”

Giờ này khắc này, xin tha còn có ích lợi gì nữa chứ? Gân xanh trên côn tht cọ xát vào vách động co dãn, “phụt phụt” vang lên không ngớt. Thọc vào rút ra mấy chục lần, âm đạo lại co rút kẹp chặt thêm lần nữa. Cừ Chiêu vội vàng rút côn tht ra.

“Ba” một tiếng, toàn bộ tinh dịch bắn hết lên trên bụng nhỏ đang run rẩy của Tuế Hòa…

Rạng sáng lúc ba giờ. Tuế Hòa đạp chăn ra. Cừ Chiêu ngủ nông, đôi mắt còn chưa kịp mở, tay đã theo thói quen vội vàng kéo chăn đắp lại cho cô.

Trước kia Tuế Hòa sẽ luôn ngủ say không biết gì. Nhưng hôm nay cô lại tỉnh giấc.

Mí mắt hơi sưng, cô dụi dụi mắt, lẩm bẩm gọi: “Cừ Chiêu.”

“Hửm?” Cừ Chiêu ôm cô vào lòng, nửa tỉnh nửa mê.

Tuế Hòa cảm thấy tiếng tim mình đập thật to. Cô nghe thấy, dường như có người đang giậm chân trong lồng ngực cô, không biết mệt mỏi, giậm những bước chân nặng nề dồn dập.

“Không sao, ngủ đi.”

Cừ Chiêu đột nhiên tỉnh hẳn. Hắn cúi đầu, chóp mũi chống lên đỉnh đầu Tuế Hòa, “Gặp ác mộng à?”

Tuế Hòa không tiếng động lắc đầu.

Cừ Chiêu định bật đèn, bị cô ngăn lại, “Không cần bật đèn.”

“Sao thế?” Hắn nhẹ giọng hỏi. Vô cùng chân thật, không hề mang theo chút dịu dàng giả tạo nào.

Tuế Hòa nuốt nước bọt, “Hai ngày nay tớ vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề.”

“Vấn đề gì?”

“Tớ nghĩ, vì sao cậu không để ý tới tớ, tớ lại không vui vẻ.”

Cừ Chiêu bất giác ôm chặt Tuế Hòa hơn, “Rồi sao? Nghĩ ra điều gì rồi?”

“Tớ không biết loại cảm giác này có đúng hay không.” Tuế Hòa cười, “Nói thật, trước đó đồng ý ở bên cậu, là bởi vì cậu vô cùng đặc biệt đối với tớ. Nhưng trải qua khoảng thời gian này, hình như phần tình cảm này đã thay đổi rồi.”

Cừ Chiêu không nói gì, lòng bàn tay lại đổ đầy mồ hôi lạnh, giống hệt phản ứng ngày đó khi đặt tay lên cổ Tuế Hòa nhưng sau đó lại không hiểu tại sao.

“Hình như tớ rất thích cậu.”

Cừ Chiêu suýt nữa vỡ giọng, “… Ừ.” Hắn theo bản năng lùi lồng ngực mình về phía sau một chút, sợ Tuế Hòa nhận ra hắn đang căng thẳng.

Đúng là Tuế Hòa không phát hiện ra. Cô còn đang đắm chìm trong sự thẳng thắn của bản thân, dường như rất không thể tin nổi. “Loại tình cảm này quá khó hiểu, tớ cứ ngỡ sẽ không bao giờ xảy ra trên người tớ.”

Cô lại nói, “Vốn dĩ tớ nghĩ dục vọng chiếm hữu của cậu quá lớn, nhất định phải để cậu sửa bỏ mới được. Nhưng đêm nay vừa thấy cậu, cái yêu cầu ép buộc này lại rất thần kỳ mà bỗng dưng biến mất trong lòng tớ. Vậy nên mới nói, cậu chính là cậu, không cần phải thay đổi.”

“Tuế Hòa…”

“Cậu đừng vội nói, nghe tớ nói hết đã.” Tuế Hòa níu lấy cổ áo hắn, ghé sát vào người hắn, đôi môi gần như dán lên cằm hắn, “Cừ Chiêu.”

“Tớ biết trong lòng cậu có một con mãnh thú. Tớ biết hết, cậu không gạt được tớ đâu.” “Nhưng tớ không sợ.”

Dịch xuống dưới một chút, Tuế Hòa nhẹ nhàng hôn lên yết hầu của hắn, gương mặt dán lên cổ hắn. Cô cười khanh khách: “Cừ Chiêu, thời gian thử việc kết thúc, chúng ta ở bên nhau đi.”

Sao Tuế Hòa lại không hiểu chứ? Trải qua hai đời người, cô đương nhiên biết tính cách vặn vẹo cố hữu của một người không phải chỉ dựa vào việc có đủ vật chất mà có thể thay đổi được.

Nhưng cô vẫn muốn thử một lần.

Không phải Tuế Hòa ngây thơ, chỉ là cô nghĩ, trong phạm vi năng lực của mình, hãy cho Cừ Chiêu một cuộc sống tốt đẹp. Bất luận nội tâm hắn âm u hay là trong sáng, cô vẫn luôn hy vọng hắn sống không quá tệ.

Tuy nhiên, sự thật chứng minh, ý thức của Cừ Chiêu quá sâu quá mạnh, không phải cô muốn thay đổi là có thể thay đổi được. Tuế Hòa nhìn ra được, cho tới nay, Cừ Chiêu vẫn luôn sống trong lớp mặt nạ. Từ ban đầu giả bộ đáng thương, đến giả bộ dịu dàng, rồi đến hiện tại Cừ Chiêu để lộ ra một góc bản tính lạnh lùng, chân thật nhất nhưng cũng khiến người khác khó chống cự nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận