Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên mu bàn tay truyền tới chút ngứa ngáy, khiến Tô Vọng Chươռg muốn hất tay cô ra, nhưng nhịn xuống.
Cuối cùng hắn không làm gì, cứng đờ nằm trên giường, vẫn không nhúc nhích, hắn còn muốn câu thông với Tô Hoan
“Con còn muốn bị trói lần nữa sao?”
Trói cô cả chiều, sao còn không trói cô thành thật được.
Tô Hoan chu môi, cơ thể dịch về phía cha, nói
“Cha, tay và ͼhân con đều bị trói ra dấu vết, lại trói nữa sẽ rấtđau, cha đừng trói con được không?”
“Vậy con ngoan ngoãn trở về, cha sẽ không trói con.”
“Nhưng con muốn ngủ với cha.”
“Tô Hoan ”
“Cha ”
Hai người im lặng giằng co một lát, người nào cũng không muốn thỏa hiệp.
Tô Vọng Chươռg bất đắc dĩ mà thở dài một hơi, khàn giọng nói “Sao con lại biến thành như vậy?”
“Cha, con vốn là như vậy, chỉ là trước đây cha không hiểu con mà thôi.” Trong giọng nói của Tô Hoan kèm theo chút ý cười, vừa yêu kiều vừa mềm mại, ở tɾong bóng đêm ái muội như thế nghe vô cùng câu người.
Đúng vậy, trước đây hắn bận rộn đủ kiểu, hoàn toàn bỏ lỡ thời gian trưởng thành của cô, cũng bỏ lỡ thời cơ giáo dục cô.
“Rất xin lỗi.” Tâm trạng áy náy khiến hắn không nhịn được muốn xin lỗi.
“Cha không cần vẫn luôn xin lỗi với con, con không trách cha, nhưng mà từ nhỏ tới lớn, con chưa từng ngủ với cha. Cha, cha đừng đuổi con đi, được không?”
Cô đã nói như vậy, hắn còn đuổi kiểu gì, căn bản không đành lòng đuổi.
Biết rõ tâm tư của con gái không đơn thuần, biết rõ kế tiếp có khả năng xảy ra chuyện gì, nhưng hắn thật sự không đành lòng đuổi cô đi.
Tô Vọng Chươռg vươn tay cầm lấy điều khiển từ xa, tắt đèn tường nhỏ tɾong phòng ra, khiến cả căn phòng hoàn toàn rơi vào tɾong bóng tối.
“Ngủ đi.” Hắn thở dài nói.
Nhưng mà đây là lần đầu tiên hai cha con chung chăn gối, có thể ngủ được mới kỳ lạ.
Một tay của Tô Hoan còn đặt trên mu bàn tay của cha, vuốt ve như có như không.
Bỗng nhiên ở tɾong bóng đêm, cô mở miệng hỏi “Cha, cha đã bao lâu không làm t̠ình?”
Tô Vọng Chươռg “…”
Hắn đã biết, con gái nhỏ của hắn căn bản không thành thật.
“Ngủ.” Hắn cứng rắn mà trả lời.
“Cha… Nói chuyện một lát đi.” Tô Hoan làm nũng.
Tô Vọng Chươռg tiếp tục giả chết, không để ý tới cô.
“Cha, làm t̠ình rấtthoải mái đúng không, con thường xuyên mơ thấy làm chuyện này, cảm giác ở tɾong mơ rấtthoải mái.”
Tay cô lặng lẽ sờ lên nhịn được dùng ngón tay chọc một lát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận