Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Muốn đi đâu?”.

Giọng nói phá lệ trầm, phảng phất khiến tim như rơi vào đáy cốc.

“Tôi… Đi phòng vệ sinh.”

“Cho rằng tôi sẽ tin sao?”

“…..”

Hắn dùng sức, đem nàng khinh khinh phiêu phiêu tiếp được, ngã xuống đùi hắn, hạ thân vẫn còn đau, bỗng nhiên ngồi lên, đau đến nhắm chặt mắt, cắn răng.

Tào Phó Thanh bóp cằm nàng, thanh âm trầm ổn nói,” Bác sõ yêu cầu cô ở bệnh viện quan sát một ngày, cô không được phép đi đâu hết.”

Không biết cô có phải nghe lầm hay không, cảm xúc lại vô cùng bình tĩnh, không có đối với việc nàng chạy trốn mà tức giận.

Tào Phó Thanh ôm eo cô, hoàn toàn là tư thế ôm công chúa, nằm ở trên người hắn, thân thể khổng lồ áp vào, ôm chặt lấy cô, đem dán mặt ở đầu vai cô, hơi thở phun lên cổ, ngứa ngáy khó chịu.

“Đừng nhúc nhích.”

Hắn hữu khí vô lực mà vỗ mông nàng,” Để ta nghỉ ngơi một chút, thực buồn ngủ.”

Tô Phàm nuốt nước miếng, bị hắn bắt nằm trong lòng ngực hắn, người đàn ông áp vào cổ khiến cô cảm thấy khó thở, từng tiếng hô hấp, đánh ra xuyên thấu làn da cô, là đến cô không dám lộn xộn, sợ hắn cảm xúc không ổn sẽ bóp chết cô.

Đại khái qua 5 phút, cô cũng không ngủ được, muốn đẩy đầu hắn ra, bỗng nhiên nghe thấy tiếng hít mũi của hắn, nồng đậm xoang mũi, nháy mắt cảm giác như hắn khóc.

Nhưng ngẫm lại thì sao có thể, hắn như thế nào sẽ khóc, người bị thương chính là cô nha!

Tô Phàm cau mày, quyết đoán đẩy đầu hắn, muốn đứng dậy, Tào Phó Thanh liền giữ chặt cánh tay cô.

“Đừng nhúc nhích, để tôi ôm em một lát.”

Thanh âm khàn khàn nghe thập phần ủy khuất, hắn chắc chắn đang khóc.

Tô Phàm không thể tin được hỏi,” Anh khóc cái gì?”

“Không uống thuốc.”

“……”

“Anh… Anh bị bệnh gì? Cô chưa từng nghe nói qua, quên uống thuốc còn khóc, chả lẽ không uống thuốc liền khóc? Bệnh gì mà kì vậy?

Hắn bỗng nhiên không nói, không khí bỗng dưng vừa trầm mặc vừa xấu hổ, chỉ phát giác sức lực hắn ôm nàng càng lúc càng lớn, như là muốn đem cô nhập vào người hắn,

“Tôi thở không nổi.”

“Đừng cho nam nhân khác chạm vào người em được không!” Hắn cắn răng, thanh âm nghẹn ngào.

Tô Phàm kinh ngạc đến ngây người, nhưng cơ thể cô rất khó chịu.

“Anh rốt cuộc làm sao vậy……”

“Hứa với anh, đừng cho nam nhân khác chạm vào em! Em không được phép, nếu anh lại phát hiện lần nữa, anh sẽ không tha thứ cho em, anh nói không chừng sẽ lộng chết em! Có nghe hay không!”

Khóc lóc cảnh cáo, từ trong miệng hắn phát ra nghe rất thận trọng, cô thế nhưng không biết người này còn có một mặt yếu ớt như vậy.

“Tôi cũng không nghĩ để người khác chạm vào tôi.”

“Đây chính là em nói, nếu còn có lần nữa, anh sẽ đem chân em bẻ gãy!”

Tô Phàm phẫn hận đẩy bờ vai của hắn, “ Anh dựa vào đâu mà làm vậy? Tôi cũng không phải anh, tôi cũng không muốn anh chạm vào tôi!”

“Anh nói em là của anh, em là của anh! Đừng nói những lời vô nghĩa nữa!”

Hắn gần như nói lời cảnh cáo qua từ kẽ răng , ánh mắt hung ác trừng cô, hắc ám chung quanh, giống như một con báo hung mãnh, ác độc đến cực điểm.

Tô Phàm run lên sợ hãi đến quên cả phản bác.

Buổi sáng 8 giờ, hắn yêu cầu về nhà lấy thuốc, dặn dò cô ở bệnh viện ngủ, nơi nào cũng không được đi.

Nhưng Tô Phàm không thể nhàn nhã như vậy, muốn trốn đi sau lưng hắn nhưng sợ hắn phát hiện mà có hành vi bạo lực, không cầm di động, chỉ có thể đến bốt điện thoại công tại trạm y tá để gọi cho trợ lý xin nghỉ phép.

Bộ quần áo bệnh nhân xanh biển sọc, khiến cô càng trở nên đơn bạc suy yếu hơn, nếu có một trận gió thổi tới cũng có thể khiến cô ngã xuống, hạ thân đau đớn, bước đi gian nan đến bàn y tá, bên kia hỏi thăm một phen, chào cô rồi cúp máy.

“Tiểu thư, có cần tôi đỡ cô đến phòng bệnh không?”

Cô vẫy vẫy tay, nhìn lên đồng hồ trên tường đã sắp 9 giờ.

Xoay người, trước mặt một tiếng kinh hô, thanh âm quen thuộc làm huyệt thái dương cô co rút đau đớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận