Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời nói như xuyên thủng cổ họng chạy ra, lửa giận của Hoắc Thành Diễn cũng theo đó bùng lên.
Trái tim Thẩm Nhạn Thu cứng lại, không biết phải phản ứng như thế nào, Hoắc Thành Diễn vươn một tay ra, đôi tay kia nổi gân xanh, khớp xương rõ ràng. Vòng tay hắn vừa thu lại, đã ôm được cả người Thẩm Nhạn Thu vào lòng, lòng bàn tay xoa xoa vòng eo của cô.
Nhiệt độ trong lòng bàn tay hắn nóng cháy, cảm xúc ấm áp ấy dần xâm nhập vào da thịt cô, trái tim trong l*иg ngực cũng nóng lên.
Ánh mắt Hoắc Thành Diễn thâm trầm nhìn chằm chằm cô, giống như một chùm tia sáng ép cô cũng phải nhìn lại hắn.
Cánh môi hơi mỏng của cô mấp máy, ngập ngừng, nước mắt không kìm được chảy ra, thân thể run nhè nhẹ.
Cô nâng cổ tay mảnh khảnh trắng nõn lên, giống như người say, ngón tay run rẩy chạm lên gò má hắn, đôi môi đỏ bừng tiến tới ngậm lấy môi hắn, lấy nụ hôn này đáp lại, cái hôn rất dịu dàng thân mật.
Thẩm Nhạn Thu từng nghĩ, đợi đến lúc cô nổi tiếng như mặt trời ban trưa, kiếm tiền đầy nhà, có được một chút địa vị, cô sẽ rời khỏi Hoắc Thành Diễn, chờ đến khi cô có dũng khí, có một diện mạo khác, cô sẽ tự tin đối diện với hắn.
Cô còn tưởng bọn họ vẫn sẽ tiếp tục mối quan hệ lúng ta lúng túng, thật thật giả giả này mãi.
Cô vẫn là tình nhân của Hoắc Thành Diễn như cũ, nhưng khi yêu một người thì lý trí cũng không khống chế nổi trái tim, không khống chế được cơn ghen, không kìm nén được nỗi nhớ, thậm chí là ngày nhớ đêm mong.
Cô có một người mẹ thích đánh bạc, bởi vậy sinh hoạt của cô giống như chứa một lỗ hổng lớn, La Mạn Hà lại luôn đâm rách lỗ thủng mà cô hao hết tâm tư để chắp vá, cô cho rằng bản thân thanh cao, không muốn Hoắc Thành Diễn nhúng tay quá nhiều, cô chỉ nghĩ đơn giản là như vậy thì sự chênh lệch của hai người sẽ không quá lớn.
Thẩm Nhạn Thu từng nhìn thấy một đám người cao lớn thô kệch mặc quần áo đen, đeo kính râm, bọn họ đe doạ La Mạn Hà nếu không đưa tiền sẽ chặt một ngón tay của bà.
Cô cũng thấy La Mạn Hà sợ hãi run bần bật, không còn phong thái của năm đó, tóc tai hỗn độn, mắt đỏ hoe cầu xin thề thốt với cô sẽ không bao giờ đánh bạc nữa.
Lúc đó cô cũng cho rằng La Mạn Hà sẽ rửa tay gác kiếm.
Nhưng mà lời nói của kẻ nghiện đánh bạc thì không thể tin được, bọn họ đều thích thề tốt, thề càng tàn nhẫn càng không thể tin, sau này La Mạn Hà cũng thề không ít lần, lại dẫm vào vết xe đổ vô số lần, thiếu tiền thì đi vay nặng lãi, vay người ở quê lại vay người ở ngoài, đi đến đâu thiếu tiền tới đó.
Sau khi Thẩm Nhạn Thu dần có tiếng tăm trong giới giải trí, La Mạn Hà bắt đầu khua chiêng gõ trống, thông báo với mọi người rằng cuối cùng bà ấy cũng có thời phất lên, con gái cũng chỉ là túi tiền để bà trả nợ mà thôi.
Từ đó, cô luôn nhận được cuộc gọi điện thoại quấy rầy, đám người đó hùng hổ như muốn lấy mạng cô, uy hϊếp cô mau trả tiền cho bọn họ.
Thẩm Nhạn Thu tuyệt vọng, không còn cách nào khác mới chọn đi đường tắt, trèo lên giường Hoắc Thành Diễn, không ngờ một lần như thế lại kéo dài qua rất nhiều năm, chính bản thân cô cũng sắp quên mất đã qua bao lâu rồi.
Nỗi hậm hực trong ngực trước sau vẫn không bỏ xuống được, nhìn gương mặt cô phóng đãng, kỳ thật trong lòng cô lúc nào cũng nhớ kỹ, cũng mắng chửi bản thân.
Sau này khi nhận ra tình cảm của mình, cô muốn dùng một đao chặt đứt quá khứ, lại bắt đầu một lần nữa.
Thay đổi cuộc đời mình, cô có thể lấy tư cách bạn gái để ghen tuông một cách chính đáng.
Hoắc Thành Diễn nhấm nháp mùi vị của nụ hôn này, có hơi chua xót, chua xót xen lẫn vị ngọt, giống như vừa cắn một quả táo, miếng thứ nhất hơi chua, nhưng càng nhai lại càng ngọt, hương vị này cũng chỉ mình hắn biết.
Bàn tay dày rộng của Hoắc Thành Diễn vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh của cô, vuốt dọc từ xương cánh bướm của cô xuống dưới.
Hắn nâng mông Thẩm Nhạn Thu lên, ngửa đầu tiến quân thần tốc câu lấy đầu lưỡi của cô, nam nhân ôn nhu hôn lên môi cô, lưu luyến không rời.
Thẩm Nhạn Thu hơi không thở nổi, cỗ du͙© vọиɠ mãnh liệt sinh động trong l*иg ngực không ngừng phá kén mà ra, hai người đối diện nhau, một cặp mắt trong sáng xinh đẹp, một đôi mắt sâu thâm thuý mê người, du͙© vọиɠ như bị cọ ra.
Thẩm Nhạn Thu thở gấp, bàn tay lạnh lẽo của cô dán lên mặt Hoắc Thành Diễn, hô hấp rối loạn, trái tim cũng loạn nhịp, “Hoắc Thành Diễn…Cho em……Bây giờ liền cho…..”

Bình luận (0)

Để lại bình luận