Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Huyên Huyên nằm liệt ở trên giường, thân thể bị chất lỏng dính nhớp, tanh tưởi thấm ướt đẫm từ đầu đến chân. Cô ta đã không còn đếm được có bao nhiêu gã đàn ông đã leo lên người mình, phát tiết thú tính vào trong cơ thể mình nữa rồi. Cả người cô ta đau đớn, rã rời, tê liệt.
Cô ta sợ, là thật sự sợ hãi đến tận cùng linh hồn.
Trong cơn mê man, ký ức ùa về. Khi nào thì cô ta bắt đầu nảy sinh kế hoạch hủy diệt người chị cùng cha khác mẹ Bạch Kỳ?
Đại khái là dưới sự ám chỉ, xúi giục ba lần bốn lượt của mẹ cô ta đi.
“Con gái của con tiện nhân kia làm sao mà so sánh với con được hả Huyên Huyên? Con là cành vàng lá ngọc. Chỉ là mẹ nghe nói, mẹ nó ở bên ngoài làm điếm, có gửi về cho ba con một số tiền lớn, chắc là tiền bán thân nhơ nhuốc, để lo lót cho nó đi học trường điểm. Điều kiện nhà mình như thế nào con cũng biết rồi đấy, tiền bạc có hạn, nhiều nhất chỉ có thể cung cấp cho một đứa con gái đi học đại học đàng hoàng thôi. Huyên Huyên à, con cần phải suy nghĩ cách đi, đừng để nó cướp mất tương lai của con.”
Bạch Huyên Huyên khi đó còn trẻ, còn có chút thanh cao của nữ sinh. Nghe mẹ mở miệng là “tiện nhân” này “tiện nhân” nọ, cô ta cảm thấy rất khôi hài và chán ghét.
Rõ ràng mẹ cô ta mới là người cướp chồng của người ta, hủy hoại gia đình êm ấm của người ta. Vợ chính thức của ba vì quá đau khổ nên không ham hố tranh giành tài sản, bỏ đi xa tha hương cầu thực. Ngược lại, kẻ thứ ba chen chân vào như mẹ cô ta lại chiếm hết tất cả tiện nghi, làm bà chủ trong nhà.
Hằng ngày ức hiếp, sai vặt con gái đối phương không đủ, còn lên kế hoạch thủ đoạn càng ngoan độc hơn để triệt hạ con đường sống của nó.
Chẳng qua, Bạch Huyên Huyên là người được hưởng lợi trực tiếp từ những việc làm đó, cũng không muốn ra tay làm “thánh nữ” bảo vệ công lý cho ai cả. Thậm chí từ từ, cô ta còn bị tiêm nhiễm, cảm thấy Bạch Kỳ sinh ra là để phục vụ cô ta, chịu đựng cô ta, vì mệnh Bạch Kỳ quá ti tiện, thấp kém.
Chuyện này cũng làm Bạch Huyên Huyên khắc sâu một bài học: hiền lành thì bị người khinh, ngựa thiện thì bị người cưỡi. Chỉ cần mưu kế thích hợp, tàn nhẫn đúng lúc, bất luận cái gì cũng có thể nắm giữ được trong tay.
Sau này, cô ta chính là dựa vào những suy nghĩ, toan tính này mà từng bước tiếp cận, bắt được trái tim của Trần Vũ Hàng – người đàn ông nhìn như nho nhã, lễ độ kia, thực tế là con nhà giàu “ngầm”, một mỏ vàng di động bị gia đình bảo vệ quá mức kỹ lưỡng.
Chẳng qua đây là chuyện sau này. Ngay lúc đó, Bạch Huyên Huyên còn đang nôn nóng vì chuyện làm sao thoát ra khỏi cái nơi quê mùa nghèo nàn này.
Càng tới gần kỳ thi đại học, điều càng làm cô ta bất an, lo sợ chính là thành tích học tập của Bạch Kỳ vậy mà càng ngày càng tốt, vượt xa cô ta.
Trong lòng ba tuy là thiên vị cho mẹ con cô ta, nhưng ông ấy cũng là người thực dụng. Nếu thành tích Bạch Kỳ quá xuất sắc, có khả năng đổi đời, vậy thì ông ấy sẽ cân nhắc đầu tư cho ai có lợi hơn. Đó không phải là điều cô ta có thể quyết định được.
Cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, là lúc cô ta nghe lỏm được thầy chủ nhiệm trong trường nói chuyện, bảo rằng Bạch Kỳ rất có triển vọng, không chừng có thể thi đậu thủ khoa tỉnh, đến lúc đó sẽ phong quang vô hạn, được các trường đại học danh tiếng săn đón.
Sự thanh cao, tự tin giả tạo trong dĩ vãng sụp đổ. Con nhỏ quê mùa mà thường ngày hay bị mình ức hiếp, sai vặt lại rất có thể sẽ bay lên cao, hóa phượng hoàng, còn sẽ cướp đi cơ hội đổi đời duy nhất của mình. Nó sao lại dám? Nó làm sao xứng đáng!
Bạch Huyên Huyên bắt đầu làm một ít động tác phá hoại ngầm. Ví dụ như lén lút xé sách vở, giấu tài liệu ôn thi của Bạch Kỳ, hay cố tình tạo ra vô số việc nhà không tên để hành hạ, chiếm dụng thời gian học của cô ấy.
Người nhà họ Bạch đều thấy trong mắt, nhưng ai cũng không ngăn cản, thậm chí còn thấy vui mừng, dung túng, vô tình hay cố ý thúc đẩy một phen để chèn ép Bạch Kỳ.
Bạch Kỳ cũng là thật sự ngốc nghếch, hiền lành đến mức nhu nhược. Cô ấy rất tin vào cái mác “chị cả” mà mọi người gán cho, tin rằng bản thân phải có trách nhiệm hy sinh, chăm sóc cả nhà, nên gánh chịu tất cả tủi nhục mà không một lời oán thán.
Vừa làm việc quần quật như người ở vừa tự học tập, thành tích của cô ấy vẫn cứ là càng ngày càng tốt, như trêu ngươi Bạch Huyên Huyên.
Bạch Huyên Huyên càng bực bội, ghen tức đến phát điên. Cô ta đã chịu đủ bộ dáng dịu dàng, cam chịu giả tạo của con nhỏ đó rồi. Cô ta chỉ muốn một cú đánh thật mạnh, đánh gãy cái lưng, đánh gãy đôi cánh của nó, để nó mãi mãi phải bò dưới bùn lầy.
Kế hoạch “nháo phù dâu” tàn độc cứ như vậy ra lò.
Kỳ thật ngay từ đầu, Bạch Huyên Huyên không nghĩ tới sự việc sẽ đi quá xa, gây ra hậu quả khủng khiếp như vậy. Cô ta chỉ muốn Bạch Kỳ bị sàm sỡ, xấu mặt, mất danh dự một chút thôi.
Thậm chí lúc xong việc, thấy Bạch Kỳ thân tàn ma dại, cô ta còn lo lắng, sợ hãi mất ngủ mấy đêm liền.
Nhưng sau khi phát hiện kế hoạch được thực hiện hoàn mỹ, Bạch Kỳ không dám báo công an, không dám hé răng nửa lời, còn gia đình thì hoàn toàn ủng hộ cô ta, sự vui sướng to lớn, cảm giác chiến thắng bao phủ cả người cô ta. Cô ta đã thành công loại bỏ được cái gai trong mắt.
Sau lại có một lần, trong một buổi tọa đàm tâm lý ở đại học, Bạch Huyên Huyên nghe được chuyên gia nói: có những người bởi vì những trải nghiệm đau thương lúc nhỏ nên khuyết thiếu ý thức tự vệ và phản kháng. Họ bị động tiếp thu hết tất cả bất công, không dám đấu tranh, thậm chí còn tự đổ lỗi cho bản thân mình làm không tốt.
Bạch Huyên Huyên cuối cùng cũng hiểu rõ, mẹ ruột của Bạch Kỳ là dạng người nhu nhược này, và Bạch Kỳ lại càng là phiên bản thảm hại hơn.
Sau này, Bạch Huyên Huyên gặp Cố Viện ở đại học. Đáng tiếc, Cố Viện không phải là con dê nhỏ hiền lành chịu sự khinh nhục của cô ta như Bạch Kỳ. Thậm chí bởi vì điều kiện gia đình tốt hơn, phong thái tự tin hơn, Cố Viện luôn khiến cô ta cảm thấy bị đe dọa.
Lúc đầu Bạch Huyên Huyên có chút sợ, e dè cái khí thế của Cố Viện, cũng hoàn toàn không dám làm gì quá đáng. Nhưng theo thời gian, khi cô ta bắt được con cá lớn là Trần Vũ Hàng, được mặc quần áo hiệu, đeo trang sức xịn, cô ta bắt đầu ảo tưởng sức mạnh, cảm thấy bản thân sớm đã không còn là cô gái quê mùa như lúc trước nữa.
Giờ phút này, ngọn lửa hận thù trong lòng lại bắt đầu thiêu đốt. Nhưng mà cô ta có nằm mơ cũng không ngờ tới, vào lúc bản thân đắc ý nhất, đứng trên đỉnh cao danh vọng nhất, sẽ ở ngay trên hôn lễ của mình, bị một “con chuột” đã sớm bị đè nén xuống cống ngầm tối tăm phản phệ một cú chí mạng như thế này.
Bốn năm qua, Bạch Huyên Huyên sớm đã quen với bộ dáng Bạch Kỳ vâng vâng dạ dạ, cúi đầu nghe mắng, một chút gió thổi cỏ lay cũng sợ đến phát run.
Giờ phút này, trên màn hình, đối diện với đôi mắt âm lãnh, điên cuồng, chứa đầy sự hủy diệt kia, cô ta chỉ cảm thấy ý lạnh dâng khắp người, thấu vào tận xương tủy.
“Ai da, sao chị lại quên mất nhỉ? Huyên Huyên bây giờ cũng không phải là cô bé ngây thơ như lúc trước nữa rồi. Huyên Huyên dâm đãng như vậy, chắc chắn là còn chưa thỏa mãn đúng không? Mấy tên đàn ông này làm sao đủ đô với em.”
Bạch Huyên Huyên ở trong video không ngừng lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt nước mũi tèm lem. Cô ta muốn nói mình đã sớm chịu không nổi, đau đớn muốn chết đi được, nhưng cổ họng đã sưng tấy, nghẹn ngào không phát ra nổi tiếng người, chỉ có thể kêu “ê ê a a” như người câm.
Cô ta trơ mắt nhìn Bạch Kỳ nở nụ cười âm lãnh, tàn khốc: “Baba từ trước đến giờ cưng chiều em nhất nhà, cưng như trứng mỏng. Vậy để chị… để chị mời ông ấy đi vào đây, đích thân ‘an ủi’ cô con gái rượu của mình nhé.”
An ủi này… tất nhiên không phải là chuyện tốt đẹp gì.
Bạch Huyên Huyên mở to mắt đến rách cả mí mắt, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng. Cô ta run rẩy, dập đầu xin tha: “Chị… chị ơi! Em lạy chị! Ba… ba tốt xấu gì cũng là người nuôi chị lớn khôn mà. Em đã… em đã biết sai rồi, em hối hận rồi. Chị buông tha cho chúng em đi, buông tha cho ba đi…”
Trong phạm vi tầm mắt, Bạch Kỳ chỉ hừ lạnh một tiếng khinh bỉ, rồi không chút do dự trở tay mở cánh cửa phòng ra.
Một hình bóng quen thuộc, lảo đảo đi vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận