Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời Đồn Ác Ý Và Sự Thật Phũ Phàng
Ngày công bố kết quả tuyển dụng, Tinh Thần đến văn phòng Kerry Faludi với tâm trạng háo hức. Cô tự tin vào bài thi của mình. Nhưng khi đến nơi, không khí trong văn phòng có vẻ là lạ. Mọi người nhìn cô xì xào bàn tán, ánh mắt dò xét, thiếu thiện cảm.
Trong lúc chờ đợi, cô đi vào nhà vệ sinh. Vừa bước vào buồng, cô nghe thấy tiếng giày cao gót lộc cộc đi vào, kèm theo tiếng cười nói của hai người phụ nữ.
“Này, cậu biết tin gì chưa? Cái cô Cổ Tinh Thần ứng tuyển vị trí VM ấy, nghe nói bị loại rồi.” Giọng nói lanh lảnh của Jennifer vang lên.
“Sao thế? Tớ thấy bài thi của cô ấy xuất sắc nhất mà. Emma cũng khen hết lời.” Một giọng nói khác thắc mắc.
“Xuất sắc thì làm được gì? Vấn đề là đạo đức kìa. Sáng nay Barbara – giám đốc khu vực – đã gọi điện trực tiếp chỉ đạo Emma không được nhận cô ta.”
“Barbara? Sao bà ấy lại can thiệp vào chuyện tuyển dụng nhân viên quèn?”
“Nghe nói Barbara là bạn thân của Cổ Lệ Sa – thiên kim tiểu thư Tập đoàn Cổ Thị. Cổ Lệ Sa đã nói xấu Cổ Tinh Thần với Barbara. Bảo rằng cô ta là con nuôi của Cổ gia nhưng vong ơn bội nghĩa, xuất thân thấp kém, mẹ làm gái điếm, bản thân cô ta cũng lẳng lơ, chuyên đi quyến rũ đàn ông, thậm chí còn định mồi chài cả anh trai và vị hôn phu của chị gái mình.”
“Trời đất! Thật không thể tin nổi. Nhìn mặt mũi ngây thơ thế kia mà…”
“Thế mới nói, đừng trông mặt mà bắt hình dong. Loại người như thế mà vào công ty mình thì làm ô uế thanh danh của Kerry Faludi mất. Bảo sao Cổ phu nhân ghét cô ta ra mặt, cấm cửa không cho về nhà.”
“Kinh khủng thật. Thôi, tránh xa cô ta ra cho lành. Đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, mẹ nào con nấy…”
Tiếng cười cợt, dè bỉu của hai người phụ nữ xa dần khi họ bước ra ngoài. Tinh Thần ngồi trong buồng vệ sinh, cả người run rẩy, lạnh toát. Từng lời nói của họ như những nhát dao đâm vào tim cô, xé nát lòng tự trọng của cô.
Hóa ra, dù cô có cố gắng đến đâu, có trốn chạy đến phương trời nào, cái bóng của quá khứ, cái mác “con gái của kỹ nữ”, “kẻ ăn nhờ ở đậu” vẫn bám riết lấy cô không buông. Cổ Lệ Sa, cô ta vẫn không chịu buông tha cho cô. Cô ta muốn dồn cô vào đường cùng, muốn hủy hoại mọi con đường sống của cô.
Tinh Thần mở cửa bước ra, nhìn vào gương. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt vô hồn. Cô rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng trấn tĩnh lại. Cô không được khóc. Khóc lóc lúc này chỉ làm trò cười cho thiên hạ.
Cô bước ra khỏi tòa nhà Kerry Faludi, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm. Ánh nắng chói chang nhưng không sưởi ấm được trái tim băng giá của cô. Cô đã bị loại, không phải vì năng lực, mà vì những lời bịa đặt ác ý.
Tinh Thần lang thang trên phố, không biết đi về đâu. Cô không muốn về nhà, không muốn đối mặt với Phó Hoành. Hắn có biết chuyện này không? Hay hắn cũng tin vào những lời đồn đại đó? Hay tệ hơn, chính hắn cũng coi thường xuất thân của cô?
Cô đi mãi, đi mãi, cho đến khi chân mỏi nhừ. Cô dừng lại trước một sạp báo ven đường. Trên trang bìa của một tờ tạp chí giải trí, hình ảnh Phó Hoành và Cổ Lệ Sa lại đập vào mắt cô. Họ đứng bên nhau cười nói vui vẻ, tiêu đề bài báo giật tít: “Cặp đôi vàng của giới thượng lưu – Khi nào sẽ về chung một nhà?”.
Cơn chóng mặt ập đến. Tinh Thần lảo đảo, vịn tay vào sạp báo để không ngã quỵ.
“Cổ tiểu thư?” Một giọng nói lạ lẫm vang lên sau lưng cô.
Tinh Thần quay lại. Một người đàn ông trẻ tuổi, béo tròn, mặc bộ đồ lụa Trung Quốc lỗi thời, mái tóc rẽ ngôi giữa bóng mượt, đang nhìn cô với vẻ mặt ngạc nhiên và vui mừng.
“Hoa tiên sinh?” Cô nhận ra anh ta. Đó là Hoa Bao Bao, thiếu gia của dòng họ Hoa ở Đài Đông, người từng bị ép đi xem mắt với cô nhưng bị Cổ Hoành Siêu phá đám.
“Thật trùng hợp quá! Cổ tiểu thư, cô… cô có khỏe không?” Hoa Bao Bao lắp bắp hỏi, mặt đỏ bừng.
Nhìn vẻ mặt thật thà, chất phác của Hoa Bao Bao, Tinh Thần bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm đi đôi chút. Giữa cái thế giới đầy rẫy sự giả tạo và toan tính này, vẫn còn có người nhìn cô bằng ánh mắt tôn trọng và chân thành.
“Tôi khỏe. Cảm ơn anh.” Cô mỉm cười yếu ớt.
“Cổ tiểu thư, tôi… tôi có thể mời cô uống ly nước được không? Trời nắng thế này…” Hoa Bao Bao lấy hết can đảm đề nghị.
Tinh Thần suy nghĩ một chút, rồi gật đầu: “Được.”
Có lẽ, nói chuyện với một người xa lạ, một người không biết gì về những bi kịch của cô, sẽ giúp cô quên đi thực tại phũ phàng trong chốc lát.
Hai người bước vào một quán cà phê gần đó. Tinh Thần không biết rằng, cuộc gặp gỡ tình cờ này sẽ mở ra những ngã rẽ mới, và cũng là khởi đầu cho những sóng gió tiếp theo trong cuộc đời cô. Ở một nơi khác, Phó Hoành đang nhìn vào màn hình điện thoại, định vị GPS báo hiệu cô đang ở cùng một người đàn ông lạ mặt, ánh mắt hắn tối sầm lại, bão tố bắt đầu nổi lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận