Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quần áo bị xé rách, bị học sinh của vợ phát hiện dấu hôn trên ngực: ”Anh tìm đàn ông lạ cho anh Lâm đội nón xanh.” (phần 1)
Miễn cưỡng mở mắt ra, nhưng vừa vặn đối mặt với ánh đèn chói mắt, Tô Mộc theo bản năng nhắm hai mắt lại.
Kết quả là vừa mới nheo mắt một cái để thích ứng với ánh đèn thì gương mặt đã bị tiểu thiếu gia đang tức giận thở hổn hển hung dữ túm lấy.
”Mẹ nó anh nói gì?! Anh dám vu khống anh Lâm?!” Tống Nam Hà nghiến răng nghiến lợi, tay bóp quai hàm của Tô Mộc cũng dùng sức, hung hăng như thể muốn bóp nát cục kẹo dẻo rồi nhét hết một hơi vào trong miệng, mặc cho người ta xoa nắn thịt mềm cứ như đang nhào bột.
Tô Mộc hoài nghi Tống Nam Hà đang hận không thể trực tiếp cắn cậu một cái.
Nhưng cậu cũng rất oan ức mà, cậu đâu có quyến rũ Lâm Tri Dịch!
Rõ ràng là tự Lâm Tri Dịch…
Cưỡng ép!
Còn có Mộc Vọng Tồn…
Tô Mộc nhớ lại sau khi mình tiến vào cái thế giới nhỏ này, mới chưa tới hai ngày ngắn ngủi đã xảy ra chuyện, ủy khuất trong lòng như nước chảy thành sông.
Các tình tiết trong những tình tiết mà cậu phải diễn rõ ràng thoạt nhìn cực kỳ hợp logic, nhưng tại sao sau khi vào tay cậu rồi lại trở thành một mớ hỗn độn?
Còn chưa giải thích được đã bị nhân vật chính đè ra ngủ!
Mà còn là hai người!
Nam sinh trung học trong sáng ngây thơ nhìn lại những trải nghiệm trong hơn mười năm qua của mình, trong lòng đau xót, hai mắt đỏ hoe.
Tô Mộc cứ mở to ánh mắt ướt nhẹp vừa có chút mê mang lại ủy khuất đó, hốc mắt đỏ bừng, Tống Nam Hà nhìn thấy đôi mắt của cậu cũng không khỏi khựng lại một chút, lực bóp quai hàm của Tô Mộc như nhào bột cũng khẽ thả lỏng, nhéo qua nhéo lại.
”Khóc cái gì mà khóc? Ông đây còn chưa làm gì anh, có phải anh đang nghĩ nếu như anh Lâm tiến vào, nhìn thấy anh khóc thành như vậy sẽ cho rằng ông đây bắt nạt anh không?!”
”Hừ, quả nhiên tôi không nhìn lầm, anh chính là một tên đàn ông trà xanh tâm cơ!” Tống Nam Hà đắc ý hất tóc, lại hừ một tiếng: ”Hừ, có điều anh nghĩ sai rồi, anh Lâm vừa mới giao anh cho tôi, hôm nay cho dù anh có kêu rát cổ họng cũng sẽ không có ai tới cứu anh đâu!”
Tống Nam Hà lộ ra một nụ cười tự nhận là rất tà ác tâm cơ.
Ừm…
Có hơi ngu…
Tô Mộc sửng sốt một chút, quai hàm giật giật, bị bóp có hơi ê ẩm, do dự một chút, cậu mới lên tiếng: ”Cậu cười thật kỳ quái.”
Đúng là rất kỳ quái, giống như mấy người thanh thiếu niên lớp hai* sau khi xem anime manga xong thì bắt chước mấy hành động, lời nói và biểu cảm thái quá của những nhân vật phản diện trong đó.
(*là cách miêu tả một giai đoạn trong đời thanh thiếu niên khi họ có xu hướng tự thể hiện và tưởng tượng mình là đặc biệt hoặc siêu phàm, có kiến thức đặc biệt, giống ảo tưởng sức mạnh.)
Nếu không phải Tống Nam Hà có gương mặt non choẹt, có cảm giác có khả năng loại bỏ dầu nhờn hiệu quả thì biểu cảm mới vừa rồi chắc chắn là vô cùng khủng khiếp.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận