Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật ra, tɾong lòng Lưu Đại Tráng vẫn rấthoảng, biết mình làm như vậy có chút vô trách nhiệm, có lỗi với vợ và vợ chồng con trai. Nhưng ông thật sự không bước qua được ranh giới kia Nếu ông thường xuyên ở nhà, đối diện với gương mặt nhỏ nhắn kiều mị của con dâu, ông sẽ lại động lòng, dần dà, càng ngày ông càng rụt rè, chỉ muốn làm 🐢 đen rụt đầu, có thể trốn được bao lâu thì trốn.
Nghĩ vậy, Lưu Đại Tráng ngồi trên thân cây cẩn thận cho quả mới hái vào tɾong túi dầu, lúc này lại thấy con dâu bước ͼhân bẽn rẽn tiến vào từ ngoài rừng trúc.
Gần đây vì muốn cô có thể sớm mượn được giống từ chỗ cha chồng, mẹ chồng đã tốn không ít công sức, còn đặc biệt làm cho cô hai bộ đồ mới.
Vốn chỉ là đi đưa cơm, dưới ͼhân còn đi g͙iày rơm, nhưng mẹ chồng lại bắt cô mặc bộ có cổ áo thấp, dưới thân là một chiếc váy trắng mỏng, lúc cô di chuyển sẽ để lộ ra dáng người lả lướt, trên đầu búi kiểu tóc lả lơi, mẹ chồng còn thắt một cái dây lụa lên đó, thoạt nhìn tổng thể không thua kém gì con gái nhà quan.
Lý Kiều Kiều đến cửa vườn thấy cha chồng còn đang trên cây, tɾong lòng cô có tâm sự nên cũng không dám nói thêm gì, chỉ mím môi đến bàn ăn trước nhà tranh bày đồ ăn cho Lưu Đại Tráng.
Mà Lưu Đại Tráng vốn định hái đầy cái túi tɾong tay sẽ xuống ăn cơm, vừa cúi đầu liền nhìn thấy con dâu ăn mặc mỏng manh, bởi vì tư thế ngồi chia thức ăn cho nên một đôi vú bự cứ thế lộ ra hơn nửa.
Đứng nhìn từ góc độ của ông thì hai bầu thịt tròn trịa trắng nõn kia quả thực không giấu được Tuy rằng tɾong đầu luôn có một giọng nói gào hét bảo ông làm cha chồng không thể dơ bẩn như vậy, nhưng Lưu Đại Tráng vẫn không nhịn được nuốt nước miếng mới gian nan chuyển mắt, cả người cảm thấy không được tự nhiên, tim đập như trống bỏi.
Bày đồ ăn lên bàn xong, Lý Kiều Kiều đang định gọi cha chồng xuống ăn cơm, lại phát hiện cổ áo mình quá thấp, vú đều lộ ra ngoài, chỉ đành vội vàng che lại, vẻ mặt e lệ nhìn cha chồng đã xuống từ trên cây.
“Ừm… cha ơi, cha mau đến ăn cơm đi…”
“Ừ…”
Lưu Đại Tráng có chút ngượng ngùng gật đầu, xấu hổ máy móc bước đến bậc thang nhà gỗ, ngồi xuống bàn ăn ở lối đi nhỏ.
“Cha ơi… cha uống canh trước đi ạ…”
Lý Kiều Kiều làm the0 lời mẹ chồng dặn, ân cần múc canh cho ông, mặt mày đỏ bừng, đứng đó vân vê góc áo.
Sáng sớm hôm nay đã có mây đen kéo đến, mắt thấy trời sắp mưa to, bươm bướm tɾong vườn đều không dám bay ra, dọc đường đi chuồn chuồn bay rà rà trên mặt đất, trùng hợp có một con chuồn chuồn đỏ đậu trên búi tóc nàng dâu, thoạt nhìn không khác gì cắm thêm một chiếc châm cài đầu tinh xảo, khiến cô càng thêm yêu mị động lòng người.
Đại Tráng ngơ ngẩn nhìn con chuồn chuồn kia, duỗi tay phủi nó đi giúp con dâu, sau đó mới bình tĩnh nói
“Sợ là trời sắp nổi dông rồi, con nhanh chạy về nhà đi…”
“Không, không… Mẹ bảo con ở lại… à, nói là muốn con ở lại giúp cha…”
Nói đến đây nàng dâu lại có chút mất tự tin, cái miệng anh đào nhỏ nhắn mấp máy tɾong chốc lát, mới khiếp vía nói nốt vế sau
“Cha ơi, cha đừng đuổi con, con sợ…”
………..

Bình luận (0)

Để lại bình luận