Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lạc Minh bị gài bẫy lừa vào khu không người bị bắt cóc, Tiêu Trạch nóng lòng tìm tới Lạc Phồn (phần 2)

”Kiều Quý!” Lạc Minh theo bản năng nhanh chóng đuổi theo, quẹo qua mấy khúc cua, anh thở hồng hộc, thái dương đã đổ đầy mồ hôi.

Kiều Quý biến mất.

Anh nhìn lướt qua khung cảnh bốn phía, đây là một khu dân cư cũ nát gần như hoang phế.

Người ở thưa thớt, các công trình cũ nát, môi trường âm trầm một cách nổi bật, Lạc Minh nhất thời nổi lên một dự cảm chẳng lành.

Không đúng, người vừa rồi không phải Kiều Quý!

Chỉ hơi giống mà thôi.

Chết tiệt, bốc đồng rồi.

Lạc Minh đang định trở về, lại phát hiện có người xuất hiện, chặn đường đi của anh.

Là mấy Alpha cao lớn, mỗi một người đều là dạng không đứng đắn, tất cả bọn họ đều rất không lễ phép giải phóng pheromone, mà mùi vị pheromone cũng cực kỳ khó ngửi.

Alpha cấp bậc thấp không sinh ra quá nhiều ảnh hưởng đối với Lạc Minh, nhưng pheromone của bọn họ vẫn làm ảnh hưởng đến khứu giác của anh.

”Các người là ai?”

“Tụi tao là ai hả?” Một người trong đó cười ác liệt, lộ ra hàm răng ố vàng ghê tởm: “Là người thu tiền để làm cho mày thoải mái!”

Người nọ đánh giá anh từ trên xuống dưới trong chốc lát, nói với người phía sau: “Các anh em, là cực phẩm đó! Người này thế nào cũng là Omega cấp S đấy nhỉ? Đầu năm nay các kỹ nữ cấp cao đều sẽ trèo cành cao, một đám A ở tầng dưới chót như chúng ta cũng không có cơ hội chạm vào một cọng lông của bọn họ.”

Omega dù cấp bậc cao đến đâu cũng chỉ làm tăng cường khả năng kiểm soát Alpha. Không giống như Alpha, cấp bậc chính là sức mạnh. Việc kiểm soát Alpha phải trả một cái giá thật lớn, mà bọn Alpha sẽ kìm lòng không đậu muốn chiếm hữu khống chế Omega của mình.

Trước mắt tổng cộng có năm Alpha, cho dù Lạc Minh có mượn pheromone khống chế bọn họ, để cho bọn họ trong đầu chỉ có dục vọng dơ bẩn, từ đó giảm thấp lực công kích thì cũng căn bản không nắm chắc sẽ lấy võ lực thắng được bọn họ.

”Bớt nói nhảm đi, thích thì mau mang đi đi, lát nữa lại để người bên cạnh cậu ta phát hiện thì sẽ phiền toái.” Một âm thanh quen thuộc từ sau lưng Lạc Minh truyền đến.

Lạc Minh xoay người nhìn.

Là Đỗ Văn Bân và Kiều Quý giả kia.

Anh hận đến nỗi nắm chặt nắm đấm.

”Như thế nào, lần trước ăn khổ còn chưa đủ?” Lạc Minh lạnh giọng hỏi gã.

Đỗ Văn Bân nói: “Chính là ăn đủ rồi, ghi hận nên mới trở về tìm mày. Nếu mày không ngoan ngoãn theo tao, còn hại tao thành cái dạng này, thì cũng đừng trách tao không khách khí!”

Lạc Minh có ý đồ phản kháng chạy trốn, chỉ chốc lát sau đã bị nhóm Alpha thô bạo chế trụ.

Đỗ Văn Bân nắm cằm anh, hung hăng véo mặt anh, nghiến răng nghiến lợi như muốn bóp nát hàm dưới của anh mới cam tâm.

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận