Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Tiêu Tiêu mắt lạnh xem ả ta uống một hơi cạn sạch.
Rượu xông lên khiến gương mặt Đường Mật đỏ ửng, ả hơi hơi nheo lại đôi mắt, giả vờ say mà nói: “Cùng là bạn bè của nhau cả, cậu có thể tiết lộ một chút được không, thật là tò mò, kỹ thuật trên giường của Thẩm Thư Lạc thế nào?”
Lâm Tiêu Tiêu mỉm cười đón nhận, lén cho ả ta một ánh mắt xem thường: “Thật sự muốn biết, không bằng đi hỏi đương sự đi.”
Cô lấy di động, gọi điện thoại cho Thẩm Thư Lạc, sau đó ở trước mắt bao người, đặt điện thoại di động đặt lên bàn.
Đường Mật khinh thường mà cong cong khóe môi, ấn nút mở loa trên màn hình di động.
Đô —— đô —— theo từng tiếng chuông reo, không chỉ Lâm Tiêu Tiêu mà cả bàn người nín thở nhìn chằm chằm di động nho nhỏ, ngay cả mấy bàn bên cạnh cũng có vài người lại đây hóng,
Nửa phút sau, điện thoại không người nhận, tự động kết thúc.
“Cậu thật sự có số của Thẩm Thư Lạc sao, cái này không phải là giả vờ lấy cái số nào không thông được để lấp liếm chứ?” Đường Mật trào phúng mà cười rộ lên.
Lâm Tiêu Tiêu thần sắc bất biến, nhưng kỳ thật trong lòng đã có chút hoảng loạn. Cô cũng không nhờ anh chuyện này trước, thứ nhất nghĩ là chuyện nhỏ nên cần quấy rầy, thứ hai là không nghĩ Đường Mật sẽ lấy đó làm cớ để khó dễ. Vừa rồi đem điện thoại giao ra, hoàn toàn là bản năng khi cô tức giận nóng đầu.
Khi tay Lâm Tiêu Tiêu toát ra một chút mồ hôi thì, di động trên bàn đột nhiên kêu lên, trên màn hình lóng lánh ba chữ to: 【Thẩm Thư Lạc】
Đường Mật dùng loa ngoài nhận điện thoại: “Alo?”
“Tiêu Tiêu, ngại quá, anh mới vừa đóng phim xong, lúc nãy không nhận được điện thoại của em.” Giọng nói chuẩn xác của Thẩm Thư Lạc trầm ổn, dịu dàng truyền tới.
Trên bàn có cô gái là fan não tàn của Thẩm Thư Lạc, nghe được giọng của anh, nhảy dựng lên: “Đúng là giọng của Thẩm ca nhà ta a—! Tai cũng muốn mang thai rồi!”
Đường Mật hiển nhiên khó có thể tin, truy vấn: “Anh, anh thật là Thẩm Thư Lạc?”
“Đúng vậy.” Thẩm Thư Lạc lễ phép hỏi, “Có thể đem điện thoại đưa cho Tiêu Tiêu không?”
“Được.” Đường Mật không tình nguyện mà trả lại điện thoại cho Lâm Tiêu Tiêu.
Lâm Tiêu Tiêu tiếp nhận, nhẹ nhàng lên tiếng: “Alo, em đây.”
“Bị người khác khi dễ?”
Thanh âm chậm rãi ôn nhu của anh làm mũi cô có chút cay cay, cô hít một cái rồi nói: “Sao anh biết?”
“Trực giác của đàn ông.”
Bên phía Thẩm Thư Lạc có chút ồn ào, ngẫu nhiên có thể nghe thấy tiếng đạo diễn kêu lớn lẫn tạp âm khác. Dù bối cảnh xung quanh hỗn loạn, giọng nói của anh vẫn thật bình tĩnh nhẹ nhàng truyền vào tai khiến cô vô cùng ấm áp, “Cần anh giúp gì không? Cứ việc nói.”
Mọi người không nghe rõ được giọng nói của Thẩm Thư Lạc, duỗi cổ dài ra, hướng về phía Lâm Tiêu Tiêu. Cô nhìn quét một vòng, nói: “Hôm nay em đi họp lớp, có người tò mò công phu trên giường của anh có được không, nên em muốn cho cô ta trực tiếp hỏi anh.”
Thẩm Thư Lạc cười khẽ lên: “Em đem điện thoại chuyển qua, anh sẽ tự mình trả lời.”
“Cầm.”
Lâm Tiêu Tiêu hướng về phía Đường Mật nhướng mày, “Không phải tò mò sao, chính mình nghe đi.”
Không biết là đã quên, hay có ý khác, lúc này Đường Mật không mở loa ngoài. Ả ta tiếp nhận điện thoại, chỉ chốc lát sau sắc mặt vừa đỏ lại vừa trắng.
Thím fan não tàn không tiếng động vọt tới hỏi: “Sao rồi? Thẩm ca nhà ta nói gì đó?”
“Không có gì.”
Đường Mật kết thúc cuộc gọi rồi trả di động lại. Lâm Tiêu Tiêu cũng thật tò mò, rốt cuộc Thẩm Thư Lạc đã nói cái gì, khiến ả ta ăn mệt mà nín sủa liền như vậy.
“A, mọi người đã đến đông đủ rồi, mau ăn thôi.” Lớp trưởng thấy không khí hơi kỳ quái, cười ha hả tới hoà giải, “Tất cả mọi người đều động đũa đi, đừng ngượng ngùng. Nhà hàng này làm món cua trân bảo thật đặc biệt, còn có tôm bì bì cũng rất ngon, mau mau nếm thử.”
Đường Mật một bên hướng gắp đồ ăn, một bên đè thấp thanh âm nói: “Lâm Tiêu Tiêu, đừng tưởng rằng cô thắng.”
“Ồ, cô còn chủ ý nham hiểm nào thì mau xuất chiêu luôn một thể, tôi lười phải tiếp xúc với cô lắm rồi.”
Lâm Tiêu Tiêu sớm minh bạch, trên đời này vô duyên vô cớ thiện ý thì ít, mà vô duyên vô cớ ác ý lại rất nhiều. Ta không đụng người chưa chắc người đã không đụng ta, thật muốn cắt đứt cho xong, cái não bé nhỏ của cô không muốn phí sức với loại người này.
“Cô cứ chờ xem.” Đường Mật ăn vài miếng, rồi dùng khăn ưu nhã xoa xoa khóe miệng, lại một lần nữa đứng lên. “Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp lại từ sau khi tốt nghiệp lớn học, tớ rất là phấn khích, suốt đêm qua đem tất cả ảnh của chúng ta chỉnh sửa thành một đoạn clip, mọi người vừa ăn vừa thưởng thức nha~.”
Âu Dương kiệt giữ tay cô ta: “Em làm clip lúc nào, sao anh không biết?”
Đường Mật cười trấn an: “Khi anh ngủ rồi thì em mới làm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận