Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gánh Vác Tội Ác
Hạ Thuần ngẩng mặt nhìn anh ấy, hai mắt không kiểm soát được mà tiếp tục chảy nước mắt. Người đàn ông này dường như không hề thay đổi, giống như ấn tượng đầu tiên mà người đàn ông xa lạ đó mang lại cho Hạ Thuần khi lần đầu gặp mặt: lạnh nhạt, nhưng luôn cho người ta cảm giác rất đáng tin cậy.
Loại lời nói này, trên thế giới này chắc chỉ có Tùng Cương Miyagi nguyện ý nói với cô. Và cũng chỉ có Tùng Cương Miyagi mới có thể hiểu được, khi nào cô thật sự đã trả giá chân tình.
“Bây giờ, hãy trả lời tôi một cách rõ ràng về câu hỏi tôi đã để lại cho em trước đó, một năm trước rốt cuộc tại sao em phải rời xa tôi.”

Tại sao chứ.
Hạ Thuần nhìn đôi mắt Tùng Cương Miyagi, tầm mắt mơ hồ. Một năm trước, cô không hề cảm thấy mình sẽ yêu người đàn ông này. Nhưng khi đủ loại chuyện đan xen vào nhau, rời xa anh ấy đã trở thành việc mà Hyuga Hạ Thuần nhất định sẽ làm. Tình yêu của thiếu nữ dành cho một người đàn ông và tình yêu của nô lệ đối với chủ nhân là hoàn toàn khác nhau.
Cô là Hyuga Hạ Thuần, một người phụ nữ bị sự dơ bẩn dâm loạn đá một chân vào địa ngục và khóa lại. Cô không có tư cách đi yêu bất kỳ ai. Tình yêu của cô, sẽ chỉ làm người được yêu cũng phải gánh vác cùng một tội danh giống cô.
________________

Hai năm trước.
Thiếu nữ mặc đồng phục JK, dung mạo thanh thuần đáng yêu. Cô đi trên con phố chợ đêm hỗn loạn, dưới ánh đèn vàng son rực rỡ. Không ít ông chú say xỉn hoặc những người đi làm bình thường đã chặn cô lại hỏi cô có muốn đi chơi với họ không. Cô lộ ra nụ cười gợi cảm hoàn toàn khác với vẻ ngoài thanh thuần. Ngón tay lướt nhẹ trên đầu vú của người đàn ông qua chiếc áo thun in hình nhân vật truyện tranh của anh ta.
“Biết huấn luyện chó không?”
“Huấn luyện chó? Thích chó thì chú có thể mua cho cháu, tối nay đến nhà chú chơi không?”
“Không biết huấn luyện chó thì thôi.”
Đầu ngón tay thiếu nữ dùng sức chọc vào ngực người đàn ông một cái, sau đó cười duyên xoay người đi về phía trước. Biểu cảm của cô rõ ràng không giống với những người phụ nữ yêu kiều đó, chỉ là hơi hất cằm lên một chút, đôi mắt hơi rũ xuống, nhưng cái nhìn vừa muốn cự tuyệt vừa muốn đón nhận này cùng nụ cười ngọt ngào như sô cô la, lại hòa quyện thành một ánh mắt quyến rũ và một cú quay người của yêu tinh. Tại sao hai màu sắc thanh thuần và tươi đẹp này lại có thể cân bằng hòa quyện vào nhau đến thế?
Người đàn ông nhìn bóng lưng cô, sờ sờ đầu vú bị cô ấn qua, đột nhiên rất muốn tìm một cô gái điên cuồng trút bỏ dục vọng.
Hyuga Hạ Thuần luôn khẽ nhếch khóe môi, cô không trang điểm, mặc bộ đồng phục học sinh cấp ba đơn giản nhất, mái bằng mỏng, tóc dài đen, môi hồng nhạt, ánh mắt ngọt ngào nhưng chất chứa sự lạnh lẽo.
Cô đang chuẩn bị đi tìm chủ nhân mới. Cái lão đàn ông đó đã bị đột quỵ. Cái đồ heo đó, trước khi đột quỵ còn được cô gọi là chủ nhân.
________________

Ngày đầu tiên ông ta bị đột quỵ, Hạ Thuần lôi kéo tay vị quản gia trẻ tuổi đưa hắn vào phòng ngủ của của ông ta. Cô cởi chiếc nơ trên áo sơ mi đồng phục trắng, gỡ từng chiếc cúc, để lộ chiếc áo ngực ren trắng tinh.
“Làm ơn, giúp em được không?” Cô đá đồ heo đó sang phía bức tường, sau đó vén váy thủy thủ lên đến vùng tam giác kín đáo.
Yết hầu của vị quản gia trẻ tuổi giật giật, những ngón tay run rẩy vài cái, sau đó từ từ chạm vào vết roi trên đùi trắng nõn của thiếu nữ.
“Hạ Thuần tiểu thư……”
“Khi bị ông ta xâm phạm, trong đầu em toàn nghĩ đến thứ đó là của quản gia tiên sinh đâu…… Hạ Thuần có phải rất ghê tởm không, em xin lỗi, nhưng Hạ Thuần thật sự……”
Theo cơ thể của người đàn ông trẻ tuổi tiến đến gần, Hạ Thuần dùng khuỷu tay chống giường ngả ra sau, đầu cô gác lên bụng to của đồ con lợn. Cô rảnh một tay vuốt ve tiểu huyệt của mình qua lớp quần lót.

Bình luận (0)

Để lại bình luận