Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Kế Hoạch Bẫy Mồi Bắt Đầu
Tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian tĩnh lặng. Chiếc xe đen điên cuồng lao thẳng tới như một con quái vật khát máu. Giữa ranh giới sinh tử, Phó Mạnh Đình và Phùng Lệ Quân tình cờ đi ngang qua, hoảng hồn lao ra ôm chầm lấy hai đứa trẻ, lăn lộn lộn nhào vào trong thảm cỏ ven đường. Chiếc xe của ả Tử Yên trượt mục tiêu, phanh két cháy đường rồi rồ ga tẩu thoát trong tiếc nuối. “Các con có sao không? Có xước xát chỗ nào không?” Lệ Quân hốt hoảng vuốt ve khuôn mặt lem luốc của hai đứa trẻ. Lâm Kỳ bình tĩnh đến đáng sợ. Đôi mắt đen thẳm của cậu lướt nhanh, ghi tạc rành rành biển số xe của kẻ thủ ác vào não bộ. Cậu siết chặt tay, một luồng sát khí trẻ con nhưng sắc lẹm bùng lên. Dám mưu sát bổn thiếu gia? Bà cô già, bà tới số rồi!
Tối hôm đó, tại căn hộ của Lâm Nhạc, Lệ Quân và Mạnh Đình được mời nán lại dùng bữa tối. Bầu không khí đang ấm cúng thì tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Lâm An nhanh nhảu chạy ra mở. Mộ Thần lù lù xuất hiện với gương mặt điển trai, tay xách nách mang đủ thứ quà cáp. Anh đã quyết định vứt bỏ cái liêm sỉ rách nát để cưa cẩm lại bà xã của mình. “Ba… à nhầm, chú Mộ! Chú đến cua mẹ cháu đúng không?” Lâm An nháy mắt lém lỉnh.
Lâm Nhạc từ bếp bước ra, nhìn thấy Mộ Thần liền sa sầm mặt mũi. Nhớ lại cái cảm giác cự vật khổng lồ của anh cọ xát vào lồn cô ngày hôm qua, cô vẫn còn giận run người: “Mặt chú dày thật đấy! Đuổi mãi không chịu đi! Ở đây đéo hoan nghênh chú!” “Chú đến thăm tiểu An, em quản được sao?” Mộ Thần vô sỉ lách người bước vào, ôm chầm lấy con bé.
Nhưng nụ cười lưu manh trên môi Mộ Thần vụt tắt khi ánh mắt anh chạm phải Phó Mạnh Đình đang ngồi chễm chệ trên sofa nhà Lâm Nhạc. Máu ghen tuông lại sục sôi. Thằng chả này mò tới tận hang ổ của vợ anh làm cái quái gì? “Phó tổng dạo này rảnh rỗi nhể? Tới tận nhà phụ nữ ăn bám cơ à?” Mộ Thần khịa đểu, nhếch mép kéo ghế ngồi sát rạt, cạ đùi mình vào đùi Lâm Nhạc trên bàn ăn. “Chủ tịch Mộ quá khen. Nhạc Nhạc mời tôi đến, tôi sao nỡ chối từ người đẹp.” Mạnh Đình cũng đanh thép không kém.
Hai người đàn ông trừng mắt nhìn nhau, tia lửa điện bắn chí chóe. Lâm Nhạc thở dài ngao ngán, xót ruột nhìn đùi mình đang bị đùi Mộ Thần cạ cạ mơn trớn, nhột nhạt cả lồn. Cô rót ra hai ly rượu mạnh, đập phịch xuống bàn: “Hai người thích thi thố bản lĩnh đàn ông thì uống đi! Ai gục trước làm chó!” “Uống thì uống! Sợ đéo gì!”
Và thế là, cuộc chiến tửu lượng bắt đầu. Hết ly này đến chai khác, hai tên đàn ông uống cạn sạch mấy chai rượu mạnh chát chúa. Chẳng mấy chốc, Phó Mạnh Đình gục ngã tại chỗ, được Lệ Quân dìu về khách sạn. Còn lại Mộ Thần, người nồng nặc mùi rượu, loạng choạng cởi tung phanh cúc áo sơ mi, để lộ vòm ngực rắn rỏi, múi bụng săn chắc mlem mlem. Anh kéo tuột Lâm Nhạc ngã nhào xuống ghế sofa, ôm chặt cô vào lòng, rúc đầu vào hõm cổ trắng ngần của cô hít hà mùi hương cơ thể đàn bà. “Nóng… anh nứng quá… Nhạc Nhạc, cặc anh cương cứng muốn nổ tung vì em rồi…” Mộ Thần lè nhè, thở dốc, phả hơi nóng rực vào vành tai mẫn cảm của cô.
Lâm Nhạc hoảng hốt, đẩy mạnh bộ ngực nóng ran của anh ra: “Đồ lưu manh chết dẫm! Say rồi thì nằm im đó! Đừng có cởi quần áo, lòi cặc ra tôi cắt đấy!” Nhưng Mộ Thần bất ngờ lật ngược tình thế, đè nghiến cô xuống nệm sofa mềm lún. Đôi mắt say lờ đờ nhưng ngập tràn dục vọng khao khát nhìn sâu vào đôi mắt hoảng loạn của cô. Bàn tay thô ráp miết nhẹ gò má cô, khàn giọng thầm thì rên rỉ: “Nhạc Nhạc… anh không mơ đúng không? Là em thật sao? Đừng bỏ anh… Bảy năm qua, đêm nào anh cũng mộng tinh bắn tinh vì nhớ em. Anh thèm khát cái lồn ướt át của em đến phát điên rồi… Cho anh nện em một lần nữa đi…”
Nói dứt lời, anh cúi phập xuống, đôi môi nóng rẫy dán chặt lấy cánh môi cô, ngấu nghiến hôn một nụ hôn sâu thẳm, say đắm và dâm đãng vô cùng. Hai đứa trẻ trốn trong phòng hé cửa nhìn ra, bịt miệng cười rúc rích: “Ba mẹ cuối cùng cũng sắp lăn giường tạo em bé rồi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận